CHƯƠNG 8 – Bước tiến nhỏ
Edit: Toả Toả
Beta: trucute1601
Không biết có phải bởi vì đã buông bỏ thứ gì đó trong lòng hay không mà sau khi Yến Chi An tắm xong trở lại, anh đã ngủ rất ngon lành, đến mức ngày hôm sau khi tỉnh dậy anh lại có ý nghĩ đã lâu không xuất hiện là muốn nằm nướng.
Hôm nay là ngày cuối cùng anh nghỉ ốm, có một người nào đó sắp coi anh thành một con búp bê sứ, vội trước vội sau, cho dù anh thật sự không chịu dậy đi nữa thì chắc cũng không thành vấn đề.
Nghĩ đến đây, Yến Chi An há miệng ngáp một cái, xoay người tránh ánh nắng chiếu vào mặt qua khe hở trên rèm cửa, không ngờ lại bắt gặp một đôi mắt đỏ sẫm. Trong lòng đột nhiên \”lộp bộp\” một chút, Yến Chi An chỉ cảm thấy cơn buồn ngủ vừa rồi vẫn còn đó liền biến mất tăm.
Ký ức đêm qua từng chút một hiện về, tầm mắt của Yến Chi An chậm rãi hướng lên trên, quét qua mái tóc bồng bềnh lộn xộn của Hứa Ngôn Chiêu, rơi vào cổ tay vẫn còn đang bị dây xích trói chặt vào đầu giường, thậm chí còn bị chà xát ra vài vết đỏ, trong lòng hiếm khi hiện lên một chút áy náy.
Tuy rằng anh cảm thấy mình hoàn toàn có lý khi trói chặt người này lại, nhưng xem ra hình như quả thật có một chút…… Quá đáng?
Tránh khỏi ánh mắt lộ ra vẻ ai oán vô cớ của Hứa Ngôn Chiêu, ho nhẹ một tiếng như muốn che giấu, Yến Chi An kéo ra một nụ cười hơi mất tự nhiên: \”Dậy lâu chưa?\”
Môi Hứa Ngôn Chiêu mấp máy, nhưng hắn không trả lời câu hỏi của anh, chỉ thì thào gọi tên anh: \”Anh Chi An……\”
Giống như một chú cún con tủi thân, đáng thương đang rất cần được dỗ dành.
Yến Chi An không khỏi cong khoé miệng lên, phải cố gắng dữ lắm mới có thể giữ cho niềm vui bất ngờ của mình không lộ ra quá rõ ràng.
\”Ừm, xin lỗi, trước đó tôi ngủ quên mất.\” Sau khi xin lỗi không có chút thành khẩn nào xong, Yến Chi An ngồi dậy, cúi đầu tháo sợi dây xích quấn trên cổ tay Hứa Ngôn Chiêu ra.
Không thể không nói, kiểu chơi đặc biệt này sẽ được một số thụ hoan nghênh, cũng có chút ý nghĩa đấy chứ.
Một người bình thường cao lớn ngang ngược lại không có chút sự phản kháng nào nằm ở dưới người mình, dáng vẻ tuỳ ý người thao túng, chỉ cần sự tương phản cực lớn này thôi cũng đủ khiến người ta không kiềm chế được rung động. Mà nếu người đó còn có một khuôn mặt hấp dẫn, một đôi mắt cong cong nhìn chằm chằm vào mình, ánh mắt như thể đang mong đợi mình làm điều gì đó vậy nữa thì……
Lúc cởi sợi dây xích quấn quanh cổ tay Hứa Ngôn Chiêu, đầu ngón tay của anh vô tình lướt qua những vết đỏ thẫm trên đó, Yến Chi An nhìn vào đôi mắt đỏ sẫm mang theo cảm xúc anh chưa từng thấy, chậm rãi cúi người xuống, hôn nhẹ lên môi hắn một cái.
\”Đây là lời xin lỗi.\” Cảm giác ấm áp và mềm mại chạm vào liền rời đi như chuồn chuồn lướt nước, lời nói rơi vào tai Hứa Ngôn Chiêu, đột nhiên hắn cảm thấy trái tim mình chưa bao giờ đập nhanh như vậy. Hắn vô thức làm ra động tác nuốt nước bọt, mở miệng định nói gì đó, nhưng bỗng chốc phát hiện ánh mắt của Yến Chi An đang dán chặt vào một vị trí nào đó trên người hắn.