[Đam Mỹ – Ab – Hoàn Thành] Sau Khi Beta Sống Lại – Chương 14 – Cuộc sống ngọt ngào hàng ngày – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ – Ab – Hoàn Thành] Sau Khi Beta Sống Lại - Chương 14 - Cuộc sống ngọt ngào hàng ngày

CHƯƠNG 14 – Cuộc sống ngọt ngào hàng ngày

Edit: Toả Toả

Beta: trucute1601

Tách đôi môi đang dán chặt cùng với Hứa Ngôn Chiêu ra, Yến Chi An nhỏ giọng thở hổn hển, tuỳ ý người trước mặt vươn lưỡi liếm sợi tơ trong suốt kéo ra giữa hai người, đôi mắt màu caramel hơi cong lên: \”Nếu còn tiếp tục nữa thì bữa sáng sẽ nguội mất đấy nhé.\” Giọng nói hơi khàn đột nhiên hơi kéo âm cuối lên, giống như đuôi mèo nhọn bỗng nhiên vểnh lên lướt qua lòng bàn tay, nổi lên một trận ngứa ngáy thấu xương: \”Dù sao cũng là đồ cậu làm cẩn thận như vậy, lãng phí như thế sẽ rất đáng tiếc……\” Rõ ràng ngày hôm qua lúc bị lột sạch quần áo đặt trên ghế sofa đã xấu hổ đến mức ngay cả mở mắt nhìn Hứa Ngôn Chiêu cũng không dám, thế mà lúc này biểu hiện của Yến Chi An lại thành thạo giống như một người đàn ông trưởng thành đã đi qua ngàn bụi hoa: \”…… Đúng chứ?\”

—— Làm người ta ngứa răng hết sức, muốn cho anh phải cảm thụ được \”lãng phí\” và \”đáng tiếc\” là như thế nào.

Cảm nhận được sự mềm mại trên môi chạm một chút liền rời đi, nó còn giống như dụ dỗ hơn là trấn an, Hứa Ngôn Chiêu chỉ cảm thấy vật dưới thân mình càng cứng hơn. Beta trong lồng ngực phát ra mùi Pheromone của hắn, quả thực giống như một món ngon đang chủ động đưa tới trước mặt hắn, chỗ nào cũng viết \”Mau tới ăn tôi\”.

…… Ấy thế nhưng hắn lại thật sự không dám hạ miệng.

Nhận thấy vành tai đỏ bừng của Yến Chi An ẩn giữa mái tóc của mình, Hứa Ngôn Chiêu đột ngột cúi đầu xuống, vùi mặt vào cổ anh, hít một hơi thật sâu mùi Pheromone có vị cam quýt pha một chút rượu.

Tối qua hắn đã phát hiện người này thực ra cũng không bình tĩnh và hờ hững như vẻ ngoài. Rõ ràng nói là không quen dùng sữa tắm trong nhà nên đã cố ý đi khắp trung tâm thương mại để mua loại mà anh thích nhưng không được bán ở nhiều cửa hàng, kết quả lúc Yến Chi An ném hắn lên sofa còn mình thì đi tắm, anh hoàn toàn không cầm lấy thứ trên bàn cà phê trước mặt.

Nếu có thể nói là tự dưng quên mất……

Nhịn không được vươn đầu lưỡi liếm lên làn da còn hơi phiếm hồng, Hứa Ngôn Chiêu nghe thấy hơi thở của người trong ngực hơi rối loạn, trong miệng đột nhiên có chút ngọt ngào lan toả ra.

Hắn dám khẳng định, ngày hôm qua khi bước vào phòng tắm Yến Chi An đã không mang bất cứ thứ gì, ngay cả quần lót cũng là sau khi trở lại phòng mới mặc vào. Về việc người kia lén lút khoả thân từ phòng tắm trở về trong lúc hắn không chú ý, hay mặc lại chiếc áo có mùi Pheromone của hắn vào phòng thay quần áo, Hứa Ngôn Chiêu không dám hỏi, cũng không dám tỏ ra là mình đã nhận ra điểm ấy. Thế nhưng hắn hy vọng nó là vế trước.

Vài tiếng cười nhẹ tràn ra từ cổ họng, Hứa Ngôn Chiêu dụi dụi vào cổ Yến Chi An như đang làm nũng, lại hít một hơi thật sâu mùi Pheromone ngọt ngào và ấm áp mới buông bàn tay đang ôm lấy Yến Chi An ra, đứng thẳng người: \”Nể mặt anh còn phải đi làm.\”

Yến Chi An: ……

Anh có nên nói \”Cảm ơn\” không?

Liếc mắt nhìn người đàn ông to lớn trước mặt, Yến Chi An không nói gì, ngồi xuống chỗ của mình trước bàn ăn, cầm lấy bộ đồ ăn đối phương đã dọn xong.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.