Chương 78: Tào bân chết
Những người chưa ngủ ngon liền nằm lại để tiếp tục ngủ, giống như Dạ Mặc Nhiễm, giống như hai người cháu của thầy Tề là Tề Hoan và Tề Nhạc dựa vào nhau để ngủ thêm một lúc. Đến trưa Dạ Mặc Nhiễm mới xem như đã tỉnh ngủ, ăn một ít thức ăn rồi chơi game để giết thời gian.
Từ lúc tang thi bùng nổ đến bây giờ người trầm mặc và lãnh đạm như Dạ Mặc Nhiễm bọn họ gặp không ít, nhưng trong lúc chạy trốn mà còn chơi game như Dạ Mặc Nhiễm thì lần đầu tiên bọn họ mới gặp. Tề Nhạc đẩy đẩy chị của mình
\”Chị có nhìn nữa cũng không nở được đóa hoa nào đâu, chị hàm súc một chút\”
Tề Hoan trừng mắt liếc Tề Nhạc \”Em nói cái gì … chị … chị là đang xem cậu ấy chơi trờ chơi gì thôi … ai mà thèm nhìn cậu ấy\”.
Tề Nhạc cười \”Em có nói chị đang nhìn ai sao … chưa đánh đã khai\”.
Tề Hoan nhéo Tề Nhạc một cái, Tề Nhạc chỉ còn biết kêu lên đầy đau khổ, lại không biết làm gì Tề Hoan chỉ có thể ngồi đó mà nhe răng trợn mắt. Đúng lúc này Tào Bân đột nhiên lăn từ trên ghế xuống làm mọi người hoảng sợ, Lan Dương vội chạy đến đỡ Tào Bân. Kết quả là Tào Bân vẫn ôm bụng lăn lộn trên mặt đất không đứng dậy nổi
\”Đau quá … đau bụng quá … AA… đau chết mất\”
Thấy tình huống của Tào Bân không đúng tiểu Võ vội ngồi xuống xem tình huống Tào Bân như thế nào
\”Tào Bân anh làm sao vậy? Bụng đau lắm sao? Sao lại đau như vậy?\”.
Tào Bân đau đến chết đi sống lại, chỉ có thể rên rỉ nói ra từng chữ vụn vặt
\”Đau … đau quá … có gì đó từ trong bụng tôi … muốn chui ra… aaa… đau quá..\”
Tào Bân ôm chặt bụng giống như có thứ gì muốn xuyên ra từ bụng, Tề Nhạc vội vàng đẩy tiểu Võ và Lan Dương ra để đi đến chổ Tào Bân ngồi xuống giữ tay chân của Tào Bân lại không cho động đậy để giúp Tào Bân kiểm tra.
\”Chổ này đau không?\”
\”Ân…đau\”
Kiểm tra vị trí khác lại tiếp tục hỏi \”Chổ này có đau không?\”
Tào Bân từ từ nhắm mắt lại sắc mặt cực kỳ thống khổ \”đau…chổ nào cũng đau…\”
Tề Nhạc đang định kiểm tra những vị trí khác đột nhiên dưới tay truyền đến cảm giác giống như có cái gì đó đang động đậy. Nhìn Tề Nhạc không có động tác gì khác mọi người đều nhìn về phía tề Nhạc.
Tề Nhạc nhíu mày, kéo quần áo phía bụng của Tào Bân lên đưa cả bàn tay ấn lên để kiểm tra, sau đó rụt tay lại ánh mắt mở lớn như gặp quỷ. Lan Dương nóng nảy hỏi
\”Có chuyện gì? Cậu rốt cục có thể khám hay không a~?\”
Thấy Tề Nhạc bị nghi ngờ cũng không có phản ứng gì, Tề Hoan liền nóng nảy
\”Em của tôi là sinh viên giỏi nhất của học viện, đã làm ở bệnh viện được hai năm, không có ốm đau bình thường nào làm khó được em của tôi\”.