BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Phù Bạch Khúc.
Số chương: 117 chương.
Nguồn raw: Kho Tàng đam mỹ.
Thể loại: xuyên nhanh, tình cảm, ngọt sủng, cường cường, chủ thụ, sảng văn, nhẹ nhàng.
Một câu tóm tắt nguyên bộ truyện: Từ theo giết thành theo đuổi.
1. Ngọt xỉu 8 ngày…
Tác giả: Phù Bạch Khúc.
Chuyển ngữ: TG này khá quan trọng vì có liên quan đến chuyện của 2nvc, nhưng cũng rối não vl. 🙉
\”Bạo quân khát máu x Yêu phi họa quốc.\”
Trong quá trình truyền tống lần này vòng Huyết Ngọc cứ gào lớn bên tai Dung Dữ.
Vòng Huyết Ngọc kháng nghị quyết liệt: Đại Ma Vương! Anh xem tôi như chỗ đựng rác hả! Đừng có mà thứ gì cũng vứt vào trong tôi! Anh để ngọc bội nhẫn đồ còn được, anh anh anh sao lại bỏ cả hài cốt vào hảaa!
Dung Dữ điềm nhiên nói: Ồ, mi nói chủ nhân nhà mi là rác rưởi?
Vòng Huyết Ngọc: …
Vòng Huyết Ngọc chột dạ nhỏ giọng: Tôi cũng đâu có nói vậy.
Dung Dữ: Đừng ngại, ta cũng thấy vậy.
Vòng Huyết Ngọc: …Tôi không thấy vậy!
Thế giới trước trước khi Dung Dữ đi, ngoài hà bao chứa tóc của hắn và Yến Chiêu Dung Dữ còn muốn mang cả hài cốt.
Lúc đó Dung Dữ không nghĩ gì nhiều, chỉ thấy Mặt Trời không thích bóng tối và lạnh giá, hài cốt đã ở trong lòng đất ngàn năm rồi. Dung Dữ không muốn ném y ở thế giới đó mãi mãi không thấy mặt trời nên tiện tay mang theo.
Vòng Huyết Ngọc nhấn mạnh lần nữa: Tôi không nói Chủ Thần đại nhân là rác rưởi! Thế giới trước Chủ Thần đại nhân là quỷ, không thật sự từng sống nên không có khoảng thời gian \”khi còn sống\” ấy. Bộ xương trắng này chỉ là một đạo cụ để hoàn thiện nhân vật thôi, không liên quan đến Chủ Thần đại nhân hết!
Dung Dữ: Mi nói nhiều quá.
Vòng Huyết Ngọc: Anh nói mà không giữ lời, trước đó còn nói mỗi thế giới chỉ mang một thứ mà thế giới này mang tận hai.
Bây giờ nó trở thành không gian chứa đồ mất rồi.
Có trời mới biết bộ xương này được mang đi lúc nào, vòng Huyết Ngọc suýt bị dọa mất hồn. Đại Ma Vương làm cái gì cũng chẳng thèm báo trước.
Dung Dữ: Miếng ngọc bội cũng cho chủ nhân mi rồi, một ra một vào không cân bằng à?
Hắn mang theo bộ xương trắng không có tác dụng gì nhưng bỏ lại miếng ngọc ở thế giới đầu. Nghĩ thế nào cũng thấy thiệt.
Trước đó vì dỗ dành Yến Chiêu nên tặng ngọc bội cho y, Yến Chiêu rất quý trọng, Dung Dữ cũng không đòi lại.
Vòng Huyết Ngọc: Anh quên rằng trong thế giới nhỏ Chủ Thần đại nhân không có trí nhớ và pháp lực, chỉ bị động kích phát khi anh rời đi nên ngài không thể mang đi bất kỳ vật nào à. E rằng miếng ngọc bội Song Ngư đó sẽ ở lại thế giới 4444 mãi mãi.
Dung Dữ hơi khựng, lại như không vấn đề gì nói: Cũng được, vậy mãi mãi cũng không bể.
Vòng Huyết Ngọc còn chưa kịp đáp, Dung Dữ đã truyền tống đến thế giới mới.
Hắn còn chưa kịp mở mắt quan sát tình cảnh xung quanh đã nghe thấy tiếng vòng ngọc đầy bất ngờ: Ấy? Bộ xương đâu rồi?