Chương 7
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Những con sóng xô vào đá ngầm, phát ra âm thanh rì rào không ngớt. Trong làn gió biển mang theo vị mằn mặn đặc trưng còn phảng phất chút hương ngọt dịu, lan tỏa trong không khí. Đường Đường nhắm mắt, tựa lưng vào phiến đá bên cạnh, hơi thở đều đặn, bỗng nhiên bụng kêu lên một tiếng \”ọc ọc\”.
Césaire khẽ động vây tai, đôi mắt xám xanh dừng lại trên thân hình nhỏ bé của con dơi con vẫn đang ngủ say. Chiếc đuôi cá dài hai mét màu đen khẽ quẫy, giống như loài mèo vẫy đuôi lười biếng. Ngay sau đó, y chống người, bật mạnh một cái, lao xuống nước rồi biến mất giữa đại dương.
Trong hang động, chỉ còn lại một mình con dơi nhỏ.
…
Ùm!, một con cá ngừ nặng hơn bốn mươi cân bị ném xuống ngay cửa hang, phát ra tiếng \”bịch\” trầm đục. Césaire, với đôi mắt sắc lạnh, ngậm một con cá đang giãy giụa mạnh đến mức bắn đầy nước lên mặt y. Hai tay chống vào bờ đá, y nhấc người lên khỏi mặt nước. Những giọt nước trượt khỏi lớp vảy đen bóng, y quẫy đuôi, chậm rãi bò về phía con dơi nhỏ.
Đó là một bàn tay dính nước, làn da lạnh lẽo và nhợt nhạt nhưng sạch sẽ, các ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng. Chỉ có điều, móng tay của y hơi sắc, giữa các ngón tay còn có lớp màng bán trong suốt, không giống của con người. Y túm lấy con cá đang giãy giụa, cẩn thận gỡ nó xuống.
Móng tay sắc nhọn cứa vào thân cá, máu đỏ tươi lập tức trào ra. Césaire cắt lấy phần thịt mềm nhất, bàn tay vấy đầy máu, rồi đưa đến bên tảng đá nơi có con dơi ướt sũng mà y nhặt về từ bãi biển.
Đường Đường hít hít mũi, sau đó nhăn mặt đầy chán ghét, nghiêng đầu tránh đi.
\”…\”
Césaire nhìn con dơi nhỏ không chịu ăn, ném con cá đầy máu sang một bên. Cái đuôi đen quẫy nhẹ, y lại một lần nữa lướt đến bờ biển, dùng móng tay rạch thân cá, lấy ra một miếng thịt tươi rồi trở lại tiếp tục đút ăn.
Miếng cá ngừ tươi sáng màu hồng nhạt, vân mỡ phân bố đều đặn, tỏa ra chút hương vị ngọt dịu. Một bàn tay lạnh lẽo và ướt sũng đưa nó tới, nhẹ nhàng chạm vào môi Đường Đường.
Lần này, cậu thậm chí còn chẳng buồn ngửi, biểu cảm ghét bỏ càng thêm rõ rệt. Đầu cậu quay sang hướng khác, cả người lăn tròn, né tránh sự ép buộc của Césaire.
Đôi cánh dơi to lớn phía sau run lên một cái, rồi bất ngờ xòe rộng ra, che chắn hoàn toàn cơ thể cậu. Cánh dơi màu đen ướt đẫm, từng giọt nước nhỏ tí tách xuống đất. Chỉ có vài sợi tóc đen rối bù lộ ra khỏi lớp cánh. Cả người cậu tỏa ra thứ khí tức khó chịu, như thể đang cảnh cáo: Đừng làm phiền ta nữa! Nếu còn quấy rầy, ta cắn chết ngươi!
Césaire: \”…\”
Con dơi nhỏ mà y nhặt về… đúng là khó nuôi mà.
Nam nhân ngư dần nhíu mày, bực bội hất mái tóc dài màu xanh đen ra sau tai. Đuôi tóc hơi xoăn, dính sát vào tấm lưng trần. Y xoay người bơi ra bờ biển, nhảy xuống nước một lần nữa, kiên trì bắt về những con tôm tươi ngọt. Móng tay y chỉ cần lướt nhẹ là lớp vỏ tôm đã tách ra, lộ ra phần thịt trắng muốt bên trong.