Chương 10
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Trong khu vực Hắc Hải, sóng biển cuồn cuộn dâng cao. Mây dày che kín mặt trời, ép xuống thấp đến mức gần chạm mặt nước, mang theo hơi thở mưa gió sắp tới dày đặc.
Ngay cả nguyên tố ánh sáng trong không khí cũng giảm đi một bậc. Đường Đường nhìn bóng lưng rộng lớn của nhân ngư, thầm nghĩ có thể thấy Césaire giận dữ đến mức nào.
Césaire quả thực rất không vui. Y mang vẻ ngoài lạnh lùng mà nguy hiểm. Đôi mắt thú xám xanh, mái tóc dài xanh mực chuyển màu dần, chiếc đuôi cá đen dài hai mét – đủ sức đập nát cá voi sát thủ thành thịt vụn – nâng đỡ cơ thể trắng lạnh rắn rỏi của y, chắn trước Đường Đường. Một phần đuôi cong xuống chạm đất, gai nhọn trên vây đuôi toát ra khí tức hiểm nguy.
Những yếu tố khác thường này thêm vào cho y vài phần bí ẩn. Đồng tử y nhìn chằm chằm Servis trong bộ lễ phục đuôi én thanh lịch. Không màng nòng súng đen ngòm, y phát ra âm điệu trong trẻo mà lạnh lẽo.
【Con người, em ấy là bạn đời của ta.】
Y dường như hiểu người đàn ông trước mặt đến để tranh giành bạn đời với mình. Nộ khí từ y lan tỏa. Hắc Hải gầm lên giận dữ, cuốn sóng dữ dội vỗ vào đá ngầm ven bờ. Gió biển thổi mạnh hơn.
Servis để gió biển thổi tung mái tóc vàng nhạt sau vai. Vạt áo lễ phục tung bay. Vẻ mặt hắn không đổi, nụ cười giả tạo treo trên môi. Bộ lễ phục cầu kỳ ôm sát thân hình vai rộng eo thon. Tay đeo găng trắng cầm súng, nòng súng đen ngòm nhắm thẳng vào nhân ngư phía trước.
Hắn không nghi ngờ gì là người lịch thiệp, phong độ nhất. Nghe lời nhân ngư, hắn khẽ cười. Đôi mắt xanh ngọc dịu dàng đến lạ:
\”Bạn đời của ngươi?\”
Không chút báo trước, ngón tay đột nhiên bóp cò. \”Đoàng đoàng\” bắn trúng đuôi nhân ngư, làm văng một mảnh vảy dính máu rơi vào kẽ đá. Một vệt máu chảy dọc theo đuôi cá.
Đôi mắt xanh ngọc nhìn ra sau lưng nhân ngư. Khóe môi cong lên một nụ cười, giả tạo đến lạnh người. Hắn chậm rãi nói.
\”Chơi đủ rồi, về nhà thôi, chủ nhân.\”
Dòng máu nhỏ chảy qua vảy mực đen, kẽ vảy dính chút đỏ tươi. Đuôi nhân ngư đau nhói, hoàn toàn bị con người gan to bằng trời chọc giận. Nhanh như chớp, y bật lên lao tới trước mặt hắn, vung đuôi đập bay Servis.
\”Ầm\” một tiếng, dây leo trước mặt Servis đứt gãy tầng tầng, rơi xuống. Hắn đập xuống bãi cát, làm cát văng tung tóe. Không kịp để ý cơn đau ở ngực, cổ tay lật một cái, dao găm xuất hiện trong tay, va chạm với vây đuôi lao tới, tóe ra tia lửa.
Vây đuôi ấy gai nhọn sắc bén, nhắm thẳng mặt Servis mà lao đến. Nụ cười giả tạo của Servis biến mất, môi mỏng khẽ mấp máy thở ra.
\”Mặt ta, làm phiền các hạ sao nổi? A…\” Hắn như bừng tỉnh, cười lên: \”Hay là sợ chủ nhân thích ta hơn.\”
Césaire từ trên cao nhìn xuống. Vây đuôi mực đen đè lên dao găm. Đôi mắt xám xanh nheo lại, sát khí lạnh lẽo bùng phát tức thì.