Chương 1
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Thay thế nhân vật lót đường: Đường Đường Cappadocia.
[ Một trong ba thân vương của tộc Ma Cà Rồng. Tương truyền rằng cậu sống trong tòa lâu đài cổ nằm bên vách đá ở rừng Red Toland, lấy dơi làm bạn, dùng máu làm thức ăn. ]
[ Là kẻ tàn bạo và khát máu nhất trong ba vị thân vương. Đất trong vườn hoa hồng đỏ bên ngoài lâu đài cậu không biết đã chôn vùi bao nhiêu hài cốt con người. Tên của cậu luôn nằm trên danh sách truy nã của Tòa Thánh. ]
[ Nếu vô tình bước vào rừng Red Toland, hãy cẩn thận. Đừng bao giờ đánh thức cậu ta. ]
——
Mặt trăng tròn, băng lạnh, treo lơ lửng trên bầu trời đêm, ánh sáng bạc rải xuống rừng Red Toland. Những thân cây khẳng khiu vặn vẹo tựa như cơ thể con người bị tra tấn, phát ra những tiếng rên rỉ đầy thống khổ. Những bụi gai ẩn nấp trong bóng tối, chỉ cần sơ ý một chút là có thể khiến con mồi bị đâm rách da, máu tươi nhỏ giọt rơi xuống những cánh hoa rực rỡ, theo thân hoa đầy gai trượt xuống, thấm vào lớp đất đỏ sẫm.
Đây chính là khu rừng Red Toland mà ai cũng phải e dè, lãnh địa của vị thân vương đáng sợ kia.
Thế nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng chết chóc ấy lại bị một âm thanh khe khẽ từ trong lâu đài phá vỡ.
\”Kẽo… kẹt…\”
Tòa lâu đài đen kịt ẩn mình dưới ánh trăng lạnh lẽo, lặng lẽ chờ đợi chủ nhân của nó thức tỉnh. Ánh trăng bàng bạc xuyên qua cửa sổ kính màu khắc hoa hồng, chiếu xuống quan tài khảm đầy đá quý.
\”Kẽo… kẹt…\”
Chiếc quan tài đỏ thẫm được chế tác cầu kỳ bất chợt hé mở một khe nhỏ, tiếng động vang lên phá tan màn đêm tĩnh mịch, làm rung động cả tòa lâu đài say ngủ.
Từng ngọn đèn pha lê lần lượt bừng sáng. Ngoài rừng, lũ quạ và dơi đồng loạt mở đôi mắt đỏ rực, vỗ cánh bay lên không trung, tạo thành những vòng xoáy hỗn loạn trên mái lâu đài. Lông vũ đen tuyền chao liệng trong ánh trăng, những tiếng kêu khàn khàn vang vọng, mang theo sự hưng phấn quái dị. Trên hành lang rộng lớn của lâu đài, tiếng giày da chạm đất nhịp nhàng vang lên.
Cộp. Cộp. Cộp.
Bước chân chậm rãi, vững vàng. Hai bên hành lang, từng ngọn đèn vàng ấm bỗng dưng sáng rực. Một người đàn ông khoác trên mình bộ lễ phục đuôi tôm cắt may tỉ mỉ, với dáng vẻ tao nhã, nhẹ nhàng lướt qua những bức chân dung quỷ dị treo trên tường, rồi dừng lại trước một cánh cửa phòng ngủ.
Bàn tay đeo găng trắng của hắn đặt lên tay nắm cửa mạ vàng, chậm rãi vặn xuống.
Cánh cửa mở ra.
Bên trong là một căn phòng trang hoàng lộng lẫy, màn lụa đỏ nhẹ nhàng lay động theo làn gió thoảng. Ngay chính giữa phòng, một cỗ quan tài đỏ thẫm tinh xảo nằm đó, trên bề mặt khảm đủ loại đá quý lớn nhỏ, phản chiếu ánh sáng huyền ảo từ cửa kính hoa hồng. Sự lộng lẫy ấy lại toát lên cảm giác quỷ dị và tà ác đến rợn người.