Chương 1
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
[Thay thế nhân vật lót đường: Đường Đường, 30 tuổi, Tổng giám đốc mới của Mạnh Thị.]
Giờ nghỉ trưa, nhà ăn của Mạnh Thị tràn ngập hương thơm quyến rũ từ đủ loại món ăn. Nhân viên sau khi ăn xong thường ghé qua quán cà phê, gọi một ly cà phê, vừa nghe nhạc du dương vừa trò chuyện với đồng nghiệp bên cạnh, thư giãn trong không khí dễ chịu.
Hương cà phê lan tỏa khắp nơi, bầu không khí thoải mái khiến câu chuyện giữa họ càng thêm hứng thú. Dần dà, có người nhắc đến một chuyện kỳ lạ.
\”Ê, mấy người nghe gì chưa?\” Người nói là một anh chàng tinh anh. Anh ta đặt tách cà phê xuống bàn, hạ giọng thì thầm với vài đồng nghiệp: \”Nghe nói gần đây phòng thư ký có ma đấy.\”
Nữ nhân viên văn phòng ngồi cùng bàn bật kêu lên: \”Thật hả? Không phải anh đang bịa chuyện chứ?\”
Thấy cô nghi ngờ, anh chàng tinh anh vội vàng đáp:\”Đương nhiên là thật! Với lại, người đó…\” Anh ta chỉ tay lên trên lầu, nói tiếp: \”Cực kỳ ghét mấy thứ mê tín phong kiến. Nếu không có thật, tôi dám nói sao?\”
Chỉ cần nghe đến \”người đó\”, nữ nhân viên lập tức tin ngay, những người khác cũng tò mò hỏi tới tấp:
\”Rốt cuộc là sao? Mau kể đi, kể đi!\”
Anh chàng tinh anh thấy ai cũng hào hứng thì cúi đầu thấp giọng kể: \”… Mọi người đều biết chuyện thiếu gia nhà họ Mạnh gặp tai nạn xe trên đường đến công ty rồi qua đời, đúng không?\”
Mọi người gật đầu lia lịa, có người tiếc nuối than thở: \”Biết chứ! Thiếu gia Mạnh đẹp trai đến mức… Chậc, tôi nói thật, dáng vẻ của cậu ấy còn không thua gì minh tinh trong giới giải trí. Nghe nói hôm cậu ấy gặp nạn, nửa số nữ nhân viên trong công ty khóc hết nước mắt.\”
Anh chàng tinh anh hừ một tiếng: \”Cậu ấy đúng là công tử Bạc Liêu khét tiếng ở thành phố B, ăn chơi khét tiếng, ai mà trị nổi cậu ấy chứ.\”
\”… Lạc đề rồi! Nghe đây, vào ngày thứ bảy sau khi cậu ấy mất, có một thư ký quên mang tài liệu, không còn cách nào khác đành quay lại văn phòng lấy. Mấy người đoán xem chuyện gì xảy ra? Cậu ta nhìn thấy thiếu gia Mạnh ngồi trên bàn, thong thả gấp máy bay giấy, thế là hoảng sợ đến ngất đi tại chỗ. Ngày hôm sau bảo vệ đi làm mới phát hiện ra cậu ta.\”
Mọi người hít một hơi lạnh, anh chàng tinh anh cũng hơi hoảng, cúi đầu thì thầm thêm:
\”Họ nói rằng, linh hồn của thiếu gia Mạnh quay về, muốn kéo người xuống dưới làm bạn với mình…\”
Lời vừa dứt, mọi người lập tức trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm ra phía sau anh chàng tinh anh. Ánh mắt dọa anh ta lạnh toát cả sống lưng.
Toàn thân nổi da gà, anh run rẩy hỏi: \”Này, mấy người nhìn gì thế?\”
\”Nhìn tôi.\”
Giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng khiến anh ta suýt nhảy dựng lên, rơi khỏi ghế với một tiếng \”rầm\”, quay đầu lại trong sự kinh hãi.
Đập vào mắt là một đôi giày da đen bóng loáng.
\”…\”
Anh ta nuốt khan, ánh mắt dần dần di chuyển từ đôi giày da không một hạt bụi, lên đến ống quần tây lộ ra một đoạn tất đen, đôi chân dài thẳng tắp được quần tây ôm sát. Lên cao hơn, là chiếc áo ghi-lê lụa làm tôn lên vòng eo thon gọn, phần ngực hơi nhô lên, cùng chiếc cà vạt bạc cài gọn gàng.