[Đam-Full] Người Chồng Quá Cố, Di Ảnh Và Thai Quỷ – Chương 3: Di ảnh (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam-Full] Người Chồng Quá Cố, Di Ảnh Và Thai Quỷ - Chương 3: Di ảnh (2)

Chờ đến khi Trần Yến hơi tỉnh táo lại, anh phát hiện mình đã rời khỏi căn phòng tối kia, vị trí hiện tại là một góc phòng tương đối sạch sẽ, áo gió của Hạng Dương được trải trên mặt đất, mà vật chất đen nhánh kia vẫn đang bao trùm xung quanh thân thể anh, tuy lạnh lẽo nhưng lại khiến Trần Yến mê đắm.

Anh cuộn tròn thân thể, vật chất kia cũng dịch chuyển theo từng cử động của anh, \”anh ấy\” dán sát lên cơ thể anh, hoàn toàn không chừa lại bất kỳ một khoảng cách nào.

Cửa sổ thông khí được mở ra, một vệt nắng không có độ ấm rọi lên đầu của Trần Yến, anh cũng mượn chút ánh sáng này để quan sát cẩn thận bức ảnh mới vừa rửa xong.

Trần Yến cố gắng kìm nén không khóc, anh quyết định chuyển hết sự chú ý vào kiến trúc phía sau người của Hạng Dương.

Trên bức tường trắng loang lổ là từng ô cửa sổ cũ kỹ với cửa kính màu xanh lam, ngoài ra… hình như còn có thứ gì đó phía sau cửa sổ ——

Khoan đã, đó là cái gì thế? Trần Yến đưa bức ảnh lại gần hơn, nhờ có ánh nắng, anh thấy được có vài bóng người đang đứng trên hành lang phía sau cửa sổ.

Bọn họ mặc áo blouse trắng, trên cổ có đeo thứ gì đó, hình như là… ống nghe.

Đúng rồi!

Hai mắt Trần Yến sáng ngời, đầu óc có phần mụ mị của anh cuối cùng cũng tỉnh táo lại, anh nhận ra kiến trúc phía sau lưng Hạng Dương là gì rồi, đó chính là bệnh viện duy nhất bên trong thành phố nhỏ này!

Hơn nữa… Trần Yến vắt óc suy nghĩ, lúc Hạng Dương vừa mới mất tích, trong lúc điều tra hình như cảnh sát đã từng nói với anh là có một quãng thời gian Hạng Dương thường xuyên đến bệnh viện.

Anh chỉ nhớ được bấy nhiêu, những chuyện khác hoàn toàn không nhớ rõ.

Trần Yến bỗng nhiên cảm thấy có chút sợ hãi, mỗi một chuyện có liên quan đến sự mất tích của Hạng Dương anh đều rất quan tâm, nếu vậy thì vì sao bây giờ anh lại không nhớ ra được gì cả?

Không… không chỉ có nhiêu đây.

Giống như từ rất lâu về trước, ký ức của anh cũng cũng thường xuyên xảy ra tình trạng ngắt quãng và hỗn loạn như thế này, anh không tin mình không hề nhận ra bất kỳ chuyện gì khác thường trước khi Hạng Dương mất tích, nhất định lúc đó đã xảy ra chuyện gì rồi ——

Nhưng cụ thể đã xảy ra chuyện gì mới được?

Ánh mắt của Trần Yến dần dại ra, tất cả ký ức trong đầu cứ như từng đoạn ngắn hỗn loạn, anh không thể ghép nối chúng lại, cũng không thể nhớ được thêm chuyện gì.

Vô số cánh tay không thành hình vẫn đang dịu dàng vuốt ve phần lưng của Trần Yến, như thể đang an ủi anh rằng dù không nhớ ra được cũng không sao.

Hạng Dương luôn là như thế, anh ấy luôn bao dung anh vô điều kiện, cho dù khi anh ấy đã chết thì điểm này vẫn không hề thay đổi.

Tay Trần Yến siết chặt bức ảnh kia, hiện giờ anh cần phải đến bệnh viện, anh muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trước khi Hạng Dương xảy ra chuyện!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.