2 tháng trước,
Sinh thần Trưởng công chúa, Nữ đế lưu lại Trữ Tú cung hai ngày bồi mẫu tử Hiền phi. Tiễn Triệu Tiểu Đường ra đến cửa cung thì vừa hay gặp Ân Đào đi lĩnh phân lệ hàng tháng trở về.
\”San Nhi hơi nhút nhát, lúc nàng rảnh rỗi nhớ đưa San Nhi ra ngoài nhiều hơn.\” Triệu Tiểu Đường dặn dò.
\”Vâng, thế nhưng..\”
\”Sao vậy?\”
Ngô Uyển Tâm cắn môi: \”San Nhi muốn gặp mẫu hoàng, thần thiếp có thể đưa nàng đến Tuyên Thất điện không?\”
Tẩm cung của Nữ đế vốn là nơi cất giấu nhiều bí mật. Phi tần các đời ngoài sủng phi và Hoàng hậu thường xuyên đến, còn lại chỉ khi nào được Thánh thượng truyền mới có thể đặt chân vào nơi đây.
Nghĩ đến ngày trước bản thân chưa kịp gần gũi Triệu Nguy bao nhiêu thì hắn đã đi sớm một bước, Triệu Tiểu Đường lập tức đáp ứng: \”Được.\”
\”Tạ Bệ hạ hậu ái.\”
\”Nắng lên rồi, nàng mau vào đi.\”
Đạt được ý nguyện, Ngô Uyển Tâm phi thường cao hứng. Đứng nhìn theo long liễn xa dần rồi khuất sau cung tường đỏ, nàng ta điệu đà vung vẩy cung phiến cùng hầu nữ quay vào chính điện.
Nhũ nương đưa Trưởng công chúa ra ngoài sân chơi rồi, Ân Đào liền nhân lúc chỉ có hai người bọn họ báo tin cho chủ tử.
\”Nương nương, nô tỳ nghe ngóng được chút tin tức. Danh sách tú nữ đã chốt xuống rồi. Hình như có thứ muội của Quý phi, nhưng ý tứ bên trên không muốn giữ.\”
Ngô Uyển Tâm nhướng mày, chợt nhớ tới đoạn thời gian trước từng trông thấy một đôi phụ nhân và nữ tử vẻ mặt tối tăm đi ra từ Linh Tê cung. Xem chừng bọn họ đã có ý đồ từ trước, muốn nhân lúc Ngu Thư Hân mang thai đưa người vào cung cố sủng nhưng bị từ chối.
\”Đi nói với bọn họ, bản cung muốn giữ nàng ta.\”
\”Vâng thưa nương nương.\”
Gần một năm nay để Ngu Thư Hân tự tung tự tác ỷ sủng sinh kiêu quá đủ rồi. Cảnh tượng tỷ muội tương tàn, thoáng qua thôi cũng khiến người ta thật sảng khoái.
*
*
Mang thai lần hai rơi đúng vào tháng sinh thần Triệu Tiểu Đường nên Ngu Thư Hân không đến dự, chỉ có thể cho người đưa lễ vật qua. Song mới biết sau tối hôm đó đã có một Thư Mỹ nhân trong đám người mới tiến cung nhận long ân, dạo gần đây khá được sủng ái.
Ngu Thư Hân nghe xong tin này, sắc mặt cũng không đổi.
\”Thư Mỹ nhân? Là phong hào sao?\”
\”Đúng vậy, nô tỳ nghe nói do chính nàng ta tự mình xin Bệ hạ.\” Tuỳ Nhi nhanh nhảu đáp.
Vận Kiều đang giúp nàng cương y, nghe vậy thì không vui chút nào.
\”Đây rõ ràng là phạm vào huý của nương nương.\”
\”Các ngươi đừng vội.\” Nàng chậm rãi trầm mình xuống nước để những cánh hoa khô che bớt cảnh xuân trước ngực. Đoạn, thong thả bảo: \”Ngày mai đến thỉnh an Hoàng hậu kiểu gì chẳng gặp nàng.\”