Hai người lên giường nằm đã gần một canh giờ. Ngu Thư Hân bồi Trữ quân tán gẫu hồi lâu, hai mắt đã sớm muốn sụp xuống nhưng dường như nàng ấy vẫn rất tỉnh táo. Bất quá thân là thiếp thất, làm gì có chuyện nàng bỏ Trữ quân ở đó thỏa mãn tâm tình bản thân đâu.
Đương lúc mơ hồ ngước lên, Ngu Thư Hân phát hiện ra quầng thâm mỏng dưới mắt nàng ấy: \”Điện hạ bị mất ngủ sao?\”
\”Gần đây có một chút.\” Đoán chừng do nạn hạn hán ở phía Tây chưa được giải quyết nên Triệu Tiểu Đường ăn không ngon ngủ không yên.
Thời gian trước đến chỗ mấy quý thiếp khác, các nàng thường xông hương rất nồng. Đêm hè nóng bức càng làm Triệu Tiểu Đường khó chịu, vô tình khiến chứng mất ngủ nặng thêm. Tới tận hôm nay đi Thanh Nghi các, khứu giác mới được hảo hảo vỗ về một phen.
Nghe vậy, Ngu Thư Hân lục đục vén chăn.
\”Muốn đi đâu?\” Một bàn tay vươn tới giữ lấy hông nàng.
\”Điện hạ đợi thiếp.\” Nàng đáp, đoạn, xỏ vào giày vải rồi cùng Tùy Nhi đi về hướng trù phòng.
Lát sau Ngu Thư Hân quay lại, trên tay bưng một khay gỗ đựng ấm sứ và nửa bát đá bào. Triệu Tiểu Đường ngồi trên giường không hiểu nàng ấy muốn làm gì, chỉ thấy đôi tay kia thoăn thoắt thành thục. Song, rất nhanh mang đến trước mặt nàng một chén nước thoang thoảng mùi hương thơm mát.
\”Đây là nước quả lạc tiên* có công dụng chữa mất ngủ. Trời nóng nên thiếp bỏ thêm ít đá, Điện hạ dùng thử xem.\”
(*) Lạc tiên: còn gọi là quả chanh dây.
Triệu Tiểu Đường đón lấy nhấp một ngụm, vị đạo chua chua ngọt ngọt rất dễ uống: \”Không tồi. Chỗ ái phi quả nhiên nhiều thứ ngon.\”
\”Vậy Điện hạ đến nhiều thêm mấy ngày là được.\” Ngu Thư Hân nhoẻn miệng trêu chọc.
Gọi người vào thu thập một phen, xong xuôi đã là chớm canh 3. Bấy giờ nước quả có vẻ bắt đầu hữu hiệu. Hơi thở Trữ quân nhẹ dần đi, chẳng mấy chốc liền chìm vào giấc ngủ. Ngu Thư Hân niết nhẹ đầu ngón tay lên mi tâm nàng ấy. Thiết nghĩ hai tháng qua nữ nhân này thật sự vất vả, thân thể cũng gầy hơn trước rồi.
*
Một đêm ấy nhờ Ngu Trắc phi mà Trữ quân ngủ rất ngon. Lúc Triệu Tiểu Đường tỉnh dậy, Ngu Thư Hân đang ngồi đọc thoại bản cạnh cửa sổ. Gió liu hiu lùa tóc mai nàng lay động, khung cảnh nhàn hạ bình yên vô cùng.
Nhác thấy nàng thức giấc, Ngu Thư Hân buông xuống cuốn sách trong tay: \”Điện hạ dậy rồi!\”
Triệu Tiểu Đường gật gù vươn người, để hai nha hoàn bưng nước súc miệng và khăn rửa mặt tới hầu hạ. Tinh thần khoan khoái, nhất thời nhìn cái gì cũng thấy thuận mắt. Đợi Trữ quân thay y phục xong, Ngu Thư Hân kéo nàng ấy ngồi xuống trước gương bắt đầu chải tóc.
\”Lát nữa Điện hạ có đi Tương Dực hiên không?\”
Phản chiếu trong gương đồng dung mạo mềm mại của Trắc phi, Triệu Tiểu Đường xấu xa nhìn nàng: \”Thế nào? Lưu luyến bản điện hạ?\”