Đại Ngu Hải Đường || Sủng Quan Chi Lộ – Chương 18: Thất lang uy vũ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Đại Ngu Hải Đường || Sủng Quan Chi Lộ - Chương 18: Thất lang uy vũ

Từ Trường An đến Dư Châu phải đi qua hai thành nhỏ, Trữ quân tiện đà thị sát luôn một phen. Giữa chừng bắt gặp một đoàn người mặc đồ đỏ thắm, kèn kéo tưng bừng rước dâu, xe ngựa của bọn họ liền dừng lại nhường đường.

Trữ quân dựa lưng vào đệm mềm, chống tay nhìn Trắc phi đang nhoài người vén rèm ngắm nghía khắp nơi, giống như một nữ hài ngốc manh lần đầu tiên bước chân khỏi cửa lớn xem cái gì cũng thấy mới lạ.

\”Ngoài đó có gì thú vị vậy?\” Trữ quân mang theo biếng nhác cất lời.

Ngu Thư Hân giật mình thả mảnh vải trong tay xuống, mắt ngọc hờn dỗi liếc qua Triệu Tiểu Đường. Thấy người kia ngả ngớn cười không chút hối lỗi, nàng mím môi dùng sức nhào vào lòng nàng ấy, nghe rõ tiếng hít vào liền khúc khích cười.

\”Nàng mưu sát bản điện hạ đấy à?\”

\”Thiếp không có.\” Ngu Thư Hân nịnh nọt xoa xoa sống lưng vừa bị đập vào thành gỗ của nàng ấy, thỏ thẻ kể: \”Ngoài kia đang rước dâu, thiếp nghĩ tới sau này nếu sinh nữ nhi nhất định phải để nó phong quang gả đi.\”

Trữ quân không tiếp lời, chỉ yên lặng nghe Ngu Thư Hân nói. Bất quá Triệu Tiểu Đường thấy Trắc phi đôi lúc thật ngốc. Tương lai khi nàng kế thừa đại thống, nữ nhi nàng ấy sinh ra chính là Công chúa của Diệc Hòa quốc. Không cần nàng ấy phải lo lắng trước sau, đương nhiên quy theo tổ chế tự khắc sẽ vinh hiển mà gả đi.

Nâng cằm Ngu Thư Hân lên ngang tầm mắt, Trữ quân ấn ấn cánh môi anh đào: \”Nàng muốn gả thì cũng phải có con mới gả được.\”

\”Điện hạ đang nhắc nhở cái bụng thiếp à?\”

\”Nàng đoán xem.\”

Môi đỏ rướn lên đè lên phiến môi mỏng quyến rũ của người kia. Trữ quân nghiêm nghị lườm Trắc phi nhưng cuối cùng vẫn là không trụ được quá lâu, tùy ý nàng xòe móng vuốt nghịch ngợm suốt quãng đường dài.

*
*

Xe ngựa dừng lại ở một khách điếm to đẹp nhất Dư Châu, vì xuất phát từ sớm nên tới nơi vừa vặn chính Ngọ. Trữ quân đỡ Ngu Thư Hân xuống, hai người sóng vai bước vào kéo tới rất nhiều ánh mắt tò mò. Dẫu sao cũng mang dáng vẻ phú quý, người hầu kẻ hạ theo chân đủ ngồi kín hai bàn khó tránh thu hút chú ý.

\”Thất gia và phu nhân mời đi lối này.\” Phúc Hải dẫn đường.

Nửa canh giờ trước Ngu Cảnh Triều đã phi ngựa đến chuẩn bị mọi thứ. Hắn theo lời Phúc công công bao hết lầu ba của khách điếm, dặn trù phòng làm những món ngon nhất để tiếp đãi Trữ quân rồi dò hỏi vài ba thông tin về quan tri phủ nơi đây.

Nhìn chung lầu ba tương đối thông thoáng sạch sẽ, vừa đẩy ra cửa gỗ đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức. Ngu Thư Hân sắp đói tới hoa mắt nhưng vẫn phải nhịn xuống, đợi Trữ quân ăn trước một miếng mới cầm đũa. Bất quá động tác dè dặt của nàng làm sao qua được mắt Trữ quân.

\”Gia bây giờ là Thất lang của nàng, không cần câu nệ thế.\”

Ngu Thư Hân chớp chớp hai mắt, đoạn, tủm tỉm gắp cho Triệu Tiểu Đường cái đùi gà: \”Thất lang uy vũ ăn nhiều một chút.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.