Không lâu sau khi huấn luyện quân sự kết thúc, Phuwin với Pond cùng nhau dọn ra ngoài ở.
Tuy là thời gian học tập và nghỉ ngơi kém nhau không xa, nhưng bởi vì thời khoá biểu hai người bất đồng, rất nhiều lúc, chung cư đều chỉ có một người.
Một đoạn thời gian sau khi dọn ra ngoài trường, Phuwin rảnh rỗi đến nhàm chán, chiều tối một ngày nọ, Pond tan học về nhà, cậu đang ngồi sofa chơi di động ngẩng đầu nhìn hắn.
“Em muốn nuôi mèo.”
Cậu mở to đôi mắt màu hổ phách, không chớp mắt nhìn hắn chằm chằm. Hiển nhiên là đang quan sát xem hắn có nguyện ý tiếp nhận một thành viên mới hay không.
“Nuôi mèo làm gì.” Pond đổi giày đi vào, rửa tay xong. Đến sofa nhẹ nhàng nhờ sờ mặt cậu, thấy Phuwin không tự chủ được nheo lại đôi mắt, khoé môi hắn cong lên ý cười: “Anh nuôi mỗi em là đủ rồi.”
Cậu tuỳ tâm sở dục thành quen, Pond cho là cậu nhất thời hứng thú, không để chuyện này trong lòng.
Không nghĩ tới liên tiếp mấy ngày, lúc hắn về nhà, thường xuyên nhìn thấy Phuwin đang xem video thú cưng.
Buổi tối trước khi ngủ, hắn liếc mắt nhìn sang bên cạnh một cái, thuận miệng hỏi: “Lại đang xem mèo?”
Phuwin gật gật đầu.
“Muốn nuôi thật sao?” Pond xoa xoa đầu cậu, dựa sát qua cùng cậu xem. Mèo trên màn hình đang chậm rì rì ngáy ngủ: “Đáng yêu thì rất đáng yêu. Nhưng em nuôi mèo, phải dọn vệ sinh cho nó, có thể nó còn rụng lông.”
Cậu hấy hắn buông lỏng, thừa thắng xông lên: “Anh một nửa em một nửa, cũng không quá phiền phức.”
“…” Hắn bật cười: “Anh còn phải làm một nửa?”
“Lúc em không ở nhà, dù sao anh cũng không thể để nó nhịn đói.” Phuwin cười hì hì tiến đến bên sườn mặt hắn, hôn một ngụm: “Nuôi đi mà?”
Thấy hắn không nói lời nào, như là đang suy xét. Cậy ngẫm nghĩ, bám vào bên tai hắn nhỏ giọng nói: “Pond, em muốn mèo.”
Lúc cậu hít thở mang theo hơi nóng nhè nhẹ, trên người còn có chút mùi hương của tin tức tố. Nhận ra cậu đang cố ý lấy lòng, trong chốc lát đại não hân trống rỗng.
Ý thức được chính mình bất tri bất giác muốn thuận theo ý cậu, Pond thở dài.
“Cuối tuần đi xem đi.” Hắn lùi một bước, bắt đầu nghiêm túc suy xét: “Đàn chị ở Hội Sinh Viên cũng nuôi mèo, nghe nói quen thuộc nơi nuôi mèo, có vẻ cũng không tồi.”
Ánh mắt Phuwin sáng lên, vừa định tâng bốc hắn hai cậu, tay hắn duỗi tới kéo chăn cậu.
Phuwin a một tiếng, có hơi chịu không nổi: “Mới hôm qua anh nói tuần này không làm gì.”
“Có nói sao?” Pond vô tội nhìn cậu: “Không nhớ rõ.”
Thấy hắn không thèm quan tâm da mặt như thế, Phuwin đá một cái vào chân hắn: “Muốn chơi xấu hả?”
Không chờ hắn trả lời, cậu đột nhiên cười xấu xa nói: “Vậy anh học hai tiếng mèo kêu, em sẽ suy xét cho anh chơi xấu.”