Hơi gió mùa động lạnh lẽo, xẹt qua bên người, nhẹ nhàng mang theo từng tia buốt lạnh đến thấu xương.
Hương hoa và hương cây cỏ thân mật quấn quýt, tin tức tố cũng hoà tan vào nhau.
Thân thể chậm rãi nóng lên.
Một thanh âm từ cạnh cửa chính truyền đến.
“Ông giết chết nữ y tá kia rồi, Phuwin! Nói xin lỗi ông! Ông không phải kẻ___” Hai chữ vô dụng còn chưa kịp nói ra, Satang đột nhiên nhìn thấy cảnh tượng ngoài sân.
Pond nghiêng mặt, đang hôn Phuwin.
Rất ôn nhu, kỹ thuật hôn cũng rất rõ ràng.
Cậu ta sửng sốt tại chỗ, mãi đến tận khi Phuwin từ trong lồng ngực Pond lui ra, người kia không rõ tâm tình liếc mắt nhìn hắn một cái, Satang mới ý thức được chính mình xuất hiện không đúng lúc một chút nào.
Cậu ta như một làn khói vọt vào trong nhà: “Tao xin lỗi! Tao xin lỗi! Bọn mày cứ tiếp tục!”
Phuwin nhìn Satang vừa lao tới đã chạy trở về, khó chịu khi bị cắt đứt chuyện tốt cũng phai nhạt đi.
Cậu buồn cười hỏi: “Cậu ta rốt cục làm sao lớn lên được như vậy?”
“Hoàn cảnh gia đình chăng.” Bị Satang quấy nhiễu, Pond buông Phuwin ra, thuận tiện kéo lại cổ áo rũ rượi của cậu: “Nhà cậu ta có một anh trai lớn hơn cậu ta năm tuổi, tình cảm ba mẹ cũng rất tốt.”
Pond nói mãi, thuận tiện bái quái một câu: “Ba cậu ta hình như rất nghe lời mẹ cậu ta.”
Phuwin mới mẻ nói: “Nhân sĩ thượng lưu các anh, vợ đều quản nghiêm như thế?”
“Rất kỳ quái?”
“Vậy còn anh?” Không chờ hắn nói chuyện, Phuwin tự hỏi tự trả lời: “Anh vừa nhìn chính là nội trợ hiền, chắc chắn không quản em.”
Thấy Pond trầm mặc, Phuwin cho là hắn không trả lời được, được nước lấn tới cảm khái: “Vận khí em thật tốt.”
“Nói đi, muốn nói cái gì thì tuỳ tiện nói.” Pond ấm áp nói: “Ngược lại em vẫn phải để anh ngủ với em.”
“…”
Trên người Pond lây dính một thân mùi rượu, hắn về phòng thay quần áo trước. Phuwin cùng đi với hắn.
Đây không phải lần đầu tiên cậu tới phòng Pond. Gian phòng rộng rãi thoáng mát sáng ngời, cả phòng lấy tông màu trắng gọn gàng. Trên bàn học xếp một chồng bài thi ngoại khoá, còn có bài tập cuối tuần của bọn họ.
Phuwin giống như đại gia ngồi ở trên giường, cậu nhìn hắn cởi âu phục, đột nhiên có chút ngứa ngáy trong lòng.
“Pond.” Phuwin gọi hắn một tiếng: “Tới bên này cởi.”
Hắn nhìn vẻ mặt cậu rục rà rục rịch không có ý tốt, tốt tính đi vòng qua.
Quả nhiên.
Hắn vừa bước qua, Phuwin liền ngồi thẳng lên lại gần, vây quanh thân thể hắn.
Gia hoả này trước giờ đều như vậy, làm việc gì cũng dùng toàn bộ ý nghĩ trong lòng. Hơn nữa bởi vì lúc nào hắn cũng biểu hiện rất khoan dung, ở trước mặt hắn, cậu căn bản không biết hai chữ đúng mực viết như thế nào.