Phuwin cùng Pond hắn đối diện chốc lát.
Nam sinh rũ mắt nhìn cậu, ở khoảng cách này, tính xâm lược trên người Alpha trở nên cực kì có cảm giác tồn tại, cậu theo bản năng lùi về phía sau.
Phuwin không nguyên do mà có hơi quẫn bách, né tránh không nhìn hắn, âm thanh ép tới trầm thấp: “Yêu cầu này, hình như có hơi làm người khác khó chịu.”
“Vậy đổi cái khác.” Pond săn sóc nghe theo cậu: “Hôn một cái?”
“…” Phuwin: “Yêu cầu này, hình như càng làm người khác khó chịu hơn.”
Pond nở nụ cười, hắn lùi ra sau, ngồi ngay ngắn lại, duỗi tay xoa xoa đầu Phuwin.
Tay xoa nhẹ đỉnh đầu, nhưng mà trong nháy mắt đó Phuwin liền căng cứng lưng, hắn chú ý thấy phản ứng cứng ngắc của cậu, nụ cười ở khoé môi sâu thêm mấy phần, giọng nói ôn hoà: “Cậu có cái gì không hiểu thì đến hỏi tôi.”
Không chờ Phuwin trả lời, hắn bổ sung: “Không cần cậu nói thích tôi, cũng không cần hôn tôi.”
“…” Rõ ràng là đang phủ nhận mấy đề nghị linh tinh lúc nãy, nhưng giọng điệu châm rãi thong thả của hắn, khó giải thích được hiện ra một chút không đứng đắn.
“Cậu muốn học cho giỏi, tôi đương nhiên dạy cậu.” Hắn nói, thấy Phuwin do dự, Pond thu tay về: “Làm sao vậy? Cảm thấy khó xử?”
“Không.” Thấy Pond trực tiếp đâm thủng lo lắng của mình, Phuwin theo bản năng thề thốt phủ nhận, tạm thời lôi ra cái cớ: “Tôi không phải…Tôi là sợ làm lỡ thời gian ôn tập của cậu.”
Lời vừa nói ra khỏi miệng, chính cậu cũng cảm thấy cái cớ này thật chẳng vững chắc chút nào.
Quả nhiên
“Không sao. Tôi còn lo lắng cậu ở chung với tôi cảm thấy không dễ chịu.” Pond cười như không cười nhìn cậu: “Không khó xử là tốt rồi.”
Phuwin giật giật môi, tận lực giữ không cảm xúc: “Làm sao có thể, ai bổ túc cho tôi người đó chính là ba, cậu chính là ba của ba tôi.”
Nói thì nói như thế, chuông vào học vừa vang, Phuwin lập tức giống như chạy trốn quay phắt lên.
Dunk vẫn luôn lưu tâm hướng đi của cậu với Pond, nghe được ít nhiều đoạn đối thoại của bọn họ. Cậu ta thấy cậu quay lại, lập tức lại gần nhỏ giọng gằn từng câu từng chữ: “Phu! Win! Mày! Giải! Thích! Một! Chút! Đi!”
Phuwin vừa nhìn vẻ mặt của Dunk, liền biết việc này không thể nói cho có. Cậu cũng đè thấp giọng: “Hôm ở công viên giải trí, cậu ta thổ lộ với tao, tao không đồng ý.”
Dunk gần như muốn hét lớn lên một tiếng, giọng cũng cao lên mấy phần: “Mày dựa vào cái gì không đồng ý?”
Phuwin: “…”
Cậu thấy giáo viên nhìn về bên này: “Mày làm ơn nhỏ giọng chút, bằng không lát nữa mày lại bị nhắc tên đí.”
Dunk lại một lần nữa thả nhẹ giọng: “Vậy bọn mày hiện tại là tình trạng gì?”
Phuwin hàm hồ nói: “Tao không đồng ý, cậu ta…cậu ta cứ như vậy thôi.”