[Cv Hoàn] Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế – CHƯƠNG 9 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cv Hoàn] Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế - CHƯƠNG 9

Beta: yoonsatan-

———–

Ánh mắt Kỳ Kỳ đảo hai vòng quanh bọn họ, sau đó buông bút, mềm mềm mại mại nói, \”Không vẽ tranh sao ạ?\”

Nhất thời Yến Thanh Trì và Giang Mặc Thần hơi xấu hổ, nháy mắt thu liễn tâm tình chơi đùa, đứng đắn lên.

Yến Thanh Trì cầm bút, vẽ một nét trên giấy.

Kỳ Kỳ học theo vẽ xong, quay đầu nhìn Giang Mặc Thần, Giang Mặc Thần câm nín nhìn trời, cảm thấy mình không thoát nổi rồi. Hắn bất chấp tất cả cầm bút, nhìn theo Yến Thanh Trì, vẽ một nét.

Kỳ Kỳ thấy hắn vẽ xong rồi, lại nhìn Yến Thanh Trì.

Yến Thanh Trì nhanh chóng vẽ tiếp một nét, Kỳ Kỳ nhanh chóng đuổi kịp, sau đó lại nhìn Giang Mặc Thần, xem hắn đã vẽ xong chưa.

Giang Mặc Thần cảm thấy vài phút vẽ tranh này, giống như trở về lớp học tiểu học lần nữa, hắn nhìn bức tranh ngu ngốc trong tay, lại không thể vẽ ra hình thù gì, sau khi vẽ vài nét, giống như tranh con nít.

Đó là khoảng thời gian buồn khổ hiếm có mà Giang Mặc Thần không muốn hồi tưởng lại. Hắn suy nghĩ không thông, mình từ nhỏ đến lớn cầm kì thi mọi thứ tinh thông, thế mà cố tình chết ngay cái hố hội hoạ này, hắn không muốn dễ dàng từ bỏ, tự mình lén luyện rất nhiều lần, lại luyện không xong, tựa như trời sinh đã không thắp sáng được cái kĩ năng hội hoạ này, nỗ lực thế nào, cũng chỉ có thể là một tay tàn cấp thấp.

Trong lòng Giang Mặc Thần lặng lẽ thở dài, thầm nói, quả nhiên con người không hoàn mỹ, nhân vô thập toàn, chẳng qua, hắn thầm than một tiếng, Yến Thanh Trì đúng là một nhân tài, đây mới là lần thứ hai gặp mặt, đã thăm dò được điểm yếu của mình, thật tốt, hắn cũng muốn nhìn xem y có thể giả thông minh tới khi nào, ngàn vạn lần đừng để rơi vào tay hắn, đến lúc đó hắn nhất định nhốt Yến Thanh Trì vào cái phòng này vẽ tranh cho tốt, vẽ ba ngày ba đêm, để y vẽ không thể ngừng lại được.

Ba người tâm tình khác nhau mà ngồi vẽ, Giang Mặc Thần thừa dịp giữa đường có điện thoại, vội vàng mang theo giấy vẽ của mình rời khỏi, sau đó không vào phòng Kỳ Kỳ nữa, thẳng đến khi Kỳ Kỳ vẽ xong, mới khoan thai xuất hiện, một bộ dáng kinh ngạc vậy mà hai người đã vẽ xong rồi.

Yến Thanh Trì không vạch trần hắn, sau khi kết thúc buổi học, lại ăn một bữa cơm ở nhà Giang Mặc Thần, lúc này mới chuẩn bị đi. Giang Mặc Thần đứng dậy định đưa y rời đi, Yến Thanh Trì mới đưa quà mình mang đến cho Kỳ Kỳ.

Y lấy ra một cục rubik, hỏi Kỳ Kỳ, \”Biết đây là cái gì không?\”

Kỳ Kỳ gật đầu, \”Cục rubik.\”

\”Biết chơi không?\”

Kỳ Kỳ vẫn gật đầu.

\”Vậy con chơi trước, chờ lần sau chú đến nhìn con chơi được không?\”

Đôi mắt Kỳ Kỳ sáng lên một chút, bé há miệng thở dốc, làm như muốn hỏi gì đó, rồi lại không nói ra tiếng, chậm rãi đóng chặt miệng, chỉ là gật đầu.

Yến Thanh Trì duỗi tay xoa xoa đầu bé, Kỳ Kỳ không có phản kháng, an tĩnh cong đôi mắt nhìn y, giống ánh trăng nhỏ ôn nhu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.