[Cv Hoàn] Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế – CHƯƠNG 63 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cv Hoàn] Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế - CHƯƠNG 63

Giang Mặc Thần nhìn bộ dáng thanh minh của y, không khỏi lại nghĩ tới nghi vấn trước kia của mình, Yến Thanh Trì trước mặt vì sao lại khác trước kia nhiều như vậy? Năng lực phản ứng của em ấy quá mức nhanh nhạy, thân thủ hơn người, ngủ cảnh giác, yêu thích ghi âm cùng với tửu lượng uống không say như bây giờ, Yến gia chỉ là một gia đình bình thường, sao có thể nuôi được dáng vẻ hiện tại của em ấy.

Nhưng Yến Thanh Trì không nói, Giang Mặc Thần cũng sẽ không hỏi. Hắn gọi điện thoại cũng chỉ là lo lắng cho y, hiện tại biết y không có việc gì, như vậy đủ rồi.

Hắn nhìn Yến Thanh Trì ôn nhu cười trong di động, \”Được, thời gian cũng không còn sớm, em ngủ đi, nghỉ ngơi cho tốt.\”

\”Được, anh cũng đi ngủ sớm một chút đi.\”

\”Cúp máy anh ngủ ngay.\”

Yến Thanh Trì gật đầu, \”A, đúng rồi.\” Y đột nhiên nhớ tới, \”Giang Mặc Thần, chuyện Nguyễn Văn Hiên và Tống Lập, tới đây là kết thúc, anh cũng đừng quá để bụng họ, được không?\”

Giang Mặc Thần cảm thấy có đôi khi Yến Thanh Trì rất biết nói chuyện, em ấy nói với cậu một chuyện, sẽ căn cứ vào tình huống khác nhau mà lựa chọn cách giải quyết khác nhau. Có đôi khi trực tiếp, có đôi khi uyển chuyển, có khi thái độ thật kiên định, có đôi khi lại giao quyền lựa chọn vào tay cậu. Giống như bây giờ, Yến Thanh Trì không có nói, chuyện này em đã giải quyết, cho nên anh đừng nhúng tay, mà là nói, anh cũng đừng quá để bụng họ, hỏi hắn được không?

Em ấy ôn nhu hỏi cậu, tựa cậu nói được là được, cậu nói không được, em ấy cũng sẽ không phản bác. Chính là ngữ khí nói chuyện của em ấy, làm cậu không đành lòng làm phật ý em ấy, chỉ có thể nghe theo em ấy, được.

Vì thế Giang Mặc Thần theo y nói: \”Được, nếu em đã xong giải quyết, vậy nghe em.\”

\”Cảm ơn.\” Yến Thanh Trì cong con mắt cười một cái, \”Ngủ ngon.\”

\”Ngủ ngon.\” Giang Mặc Thần nhìn Yến Thanh Trì nằm vào ổ chăn, tắt video trò chuyện.

Hắn có chút tiếc nuối, nếu bây giờ Yến Thanh Trì ở bên cạnh hắn, bọn họ đã có thể tiếp tục chơi cái trò cảm ơn kia, nhưng Yến Thanh Trì không ở, hiểm khi em ấy cảm ơn mình, lại cố tình không ở bên cạnh mình.

Giang Mặc Thần cảm thấy, mình có chút nhớ em ấy. Nhớ em ấy nhanh mồm dẻo miệng, nhớ em ấy ôn nhu săn sóc, nhớ bộ dáng em ấy ôm mình, còn nhớ bộ dáng em ấy thân mật với mình. Em ấy tràn đầy sức sống như thế, giống mưa phùn mùa xuân không tiếng động tẩm ướt vạn vật, giống ngày ánh nắng hè chiếu sáng dư thừa, giống lá phong mùa thu xinh đẹp rực rỡ, giống tuyết trắng vào đông sạch sẽ thuần khiết. Em ấy thành thật thẳng thắn, tự tin nhiệt tình, có nanh vuốt sắc bén, lại có lót thịt mềm mại. Em ấy nhìn cậu, mặt mày cong cong; em ấy trừng cậu, sinh động hoạt bát; em ấy tới gần cậu, triển lãm thế giới của em ấy; em ấy rời khỏi cậu, rồi lại ở cách đó không xa ngoái đầu nhìn lại cậu.

Giang Mặc Thần cảm thấy, hắn là thật sự, có chút nhớ y.

Buổi sáng ngày hôm sau, tất cả khách quý lục đục rời đi, Yến Thanh Trì không gặp được Nguyễn Văn Hiên và Tống Lập, chỉ gặp được Tôn Tầm và Đinh Tử Nam.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.