Sau khi Yến Thanh Trì rời khỏi, Đới Hồng Trác nhanh chóng phản ứng lại, một lần nữa cột chặt thẻ gỗ, đi nơi khác. Tống Lập kêu hắn, hắn cũng chỉ vẫy vẫy tay, nói đi phòng học khác nhìn xem trước.
Nhưng một cái chớp mắt lúc quay đầu kia, sắc mặt Đới Hồng Trác đã lạnh xuống. Lúc hắn vừa thấy Tống Lập bị ngã, còn tưởng rằng Yến Thanh Trì đẩy thật, cảm thấy tiểu trong suốt đột nhiên gia nhập này đúng là không hiểu quy củ, vì thời lượng, cũng dám đẩy tiền bối của mình, tâm được mất cũng không khỏi quá nặng rồi. Nhưng sau đó lại xảy ra một loạt chuyện trên, đặc biệt là Yến Thanh Trì không cần tốn bao nhiêu sức, liên tiếp lấy được thẻ gỗ từ cổ tay Tống Lập và hắn. Cái cân trong lòng Đới Hồng Trác, đã bắt đầu nghiêng về phía Yến Thanh Trì.
Hắn không có ngu, Yến Thanh Trì càng không ngu, y đã có bản lĩnh này, còn sẽ vì đoạt một cái thẻ gỗ với Tống Lập mà lôi kéo? Là cảm thấy thân pháp của mình quá ưu tú, sợ khoe ra làm cho bọn họ và người xem TV tự ti sao? Sao có thể, chương trình thực tế vốn chính là bát tiên vượt biển, mỗi người tự thể hiện thần thông, có loại kỹ năng này bây giờ không khoe vậy tính để giành lại ăn tết sao?
Vậy nếu không phải vấn đề chỗ Yến Thanh Trì, thì chính là tự Tống Lập có vấn đề. Đới Hồng Trác cảm thấy Tống Lập đúng là trò cười, chẳng qua Yến Thanh Trì vừa tới tập đầu tiên, hắn đã gấp không chờ nổi như vậy muốn làm cậu ta kinh sợ, cần gì như vậy? Cái này cũng được thôi, vốn tưởng rằng là cục bột mặc người xoa tròn bóp dẹp, kết quả cố tình lại là tấm sắt, mình không hù được người, còn bị người bóc điểm yếu, Yến Thanh Trì có kim chủ hay không hắn không biết, nhưng lúc Yến Thanh Trì nhắc tới ông chủ Lý, biểu tình của Tống Lập hắn nhìn thấy.
Nháy mắt Đới Hồng Trác hiểu rõ vì sao Tống Lập khó dằn nổi lòng nhằm vào Yến Thanh Trì như vậy, hơn nữa còn phải để mình xem, hoá ra là bím tóc của mình bị người ta nắm chặt trong tay.
Đới Hồng Trác cười lạnh một tiếng, hắn không muốn bị kéo xuống vũng nước đục của Yến Thanh Trì và Tống Lập, nếu Tống Lập tự mình đối phó Yến Thanh Trì cũng thôi đi, nhưng cố tình một hai phải kéo hắn xuống nước, không khỏi quá không phúc hậu.
Hắn đang nghĩ ngợi lung tung, đã thấy Yến Thanh Trì giống như đã vòng một vòng, cho nên từ một chỗ lối khác chạy tới, thấy hắn sửng sốt một chút, sau đó thả chậm bước chân.
Đới Hồng Trác có trực giác không tốt, lập tức chạy về hướng cầu thang, Yến Thanh Trì vội vàng đuổi theo, thả chậm tốc độ sau khi lên cầu thang mới đuổi theo. Y nhìn kỹ thẻ gỗ trên tay Đới Hồng Trác, sau đó xuất kích trong nháy mắt, trực tiếp kéo xuống, chưa từng chạm vào người Đới Hồng Trác.
\”Cảm ơn anh Đới.\” Yến Thanh Trì kêu, vội vàng chạy về bên kia.
Đới Hồng Trác bị loại.
Đới Hồng Trác nhìn y một đường chạy xa, quay đầu nhìn về camera trước mặt mình, ý đồ tạo một điểm nhấn cuối cùng trong tập này cho mình, \”Tôi vẫn luôn cho rằng, thời đại này của chúng ta, bí tịch võ lâm đều đã thất truyền, không nghĩ tới nó không chỉ có tồn tại, còn có người trộm luyện! Tốc độ này, đây còn là người sao! Đây là Lăng Ba Vi Bộ đạp tuyết vô ngân đó! Nếu tập này tôi thắng, tôi đã là đại ca cậu ấy, Tiêu Phong.\”