[Cv Hoàn] Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế – CHƯƠNG 49 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cv Hoàn] Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế - CHƯƠNG 49

Giang Mặc Thần nhìn y dịu dàng kêu Kỳ Kỳ, không khỏi nghĩ tới cảnh vừa rồi trong bóng tối, lúc hắn cầm tay y. Hai người bọn họ kết hôn cũng đã một khoảng thời gian, đã hôn môi, đã chạy xe, chưa bao giờ thiếu tiếp xúc tứ chi, nhưng lại chưa từng dắt tay nhau một cách đường hoàng. Thế giới của người trưởng thành chung quy không giống thế giới của học sinh, trừ tình cảm, càng có nhiều thứ hỗn loạn, tựa như ngày bọn họ lãnh chứng, cho dù hai người còn chưa thân thiết lắm, cho dù chưa có tình cảm, nhưng ban đêm, cũng có thể cầm chứng lên xe. —— lúc ấy, hắn không nghĩ phải yêu đương, cũng không cảm thấy mình sẽ thích Yến Thanh Trì, hắn cảm thấy dù sao hai người cũng đã kết hôn rồi, hai người phải ở bên nhau cả đời, vậy tất nhiên nên dựa theo hình thức ở chung giữa hai vợ chồng. Nếu một hai phải nói cái gì chờ chúng ta quen biết nhau hơn, chờ chúng ta có hảo cảm với nhau lại lái xe, không khỏi có hơi chính thức và làm ra vẻ quá mức, nếu cả đời hắn không thích Yến Thanh Trì, chẳng lẽ hai người còn phải thanh tâm quả dục cả đời, sống như người goá vợ mới được sao?

Không cần thiết. Nếu đã kết hôn, tất nhiên phải dựa theo hình thức ở chung của hai vợ chồng bình thường, bọn họ chỉ nhảy qua bước yêu đương, nhưng sau khi kết hôn hẳn phải giống như mọi người. Nên Giang Mặc Thần lựa chọn cùng ngày lãnh chứng trực tiếp động phòng với Yến Thanh Trì, dùng phương thức đơn giản nhất trực tiếp cột hai người vào nhau. Buổi tối hôm đó, hắn ôm Yến Thanh Trì, trong lòng thầm nói với mình: Yến Thanh Trì là người đầu tiên xảy ra quan hệ với mình, cũng sẽ là người duy nhất, bởi vì chỉ có y là có thể, chỉ có y được cho phép.

Nhưng bây giờ, Giang Mặc Thần nhớ lại giác nắm tay y khi nãy, mềm mại, an bình, lại có chút vui sướng, cái loại vui sướng này thật ra cũng không mãnh liệt, nhưng cố tình lại làm người ta không cách nào bỏ qua, phảng phất bồ công anh bị gió thổi bay ngày hè, lay động giữa trời xanh, hạ cánh ở cùng trời cuối đất. Cái vui sướng này, len lỏi vào trái tim hắn, rõ ràng rất nhỏ, lại làm tâm tình hắn sung sướng lên, mang theo chút thỏa mãn và quý trọng.

Đây là cảm giác mà Giang Mặc Thần chưa bao giờ được trải nghiệm, hắn cẩn thận gấp nó lên, cất vào trong lòng mình. Hắn nhìn Yến Thanh Trì, không hiểu sao lại cảm thấy Yến Thanh Trì bây giờ, mang theo chút thơm ngọt của bắp rang.

Kỳ Kỳ mơ mơ màng màng bị Yến Thanh Trì đánh thức, mới nhận ra mình phim còn chưa xem xong hoạt hình, bé nhìn đoạn đang chiếu cuối phim, hơi khổ sở và ủy khuất.

Giang Mặc Thần thấy bé muốn khóc, vội vàng dỗ bé: \”Chúng ta xem lại một lần nữa được không? Vậy thì có thể xem được đoạn sau.\”

Kỳ Kỳ không nghĩ tới còn có thể như vậy, kinh ngạc nhìn về phía Giang Mặc Thần, \”Có thể chứ?\”

\”Có thể, Kỳ Kỳ muốn xem bao lâu cũng được.\” Dù sao hắn cũng đã mua toàn bộ suất chiếu ngày hôm nay.

Yến Thanh Trì nhìn hắn, vẻ mặt không dám tin tưởng, \”Anh bao luôn suất tiếp theo à?\”

\”Hết hạn trước 11 giờ tối, phòng này sẽ không có bất cứ ai tiến vào.\”

Yến Thanh Trì bội phục, \”Lợi hại lợi hại.\”

Kỳ Kỳ thấy mình có thể xem tiếp, cũng không khổ sở, nên nở nụ cười, sau đó bé đã phát hiện, \”Bắp rang đã hết nha?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.