Hai người đi dọc theo ánh đèn trên bờ cát một lát, mới về lại khách sạn, chuẩn bị ăn cơm.
Lúc bước vào khách sạn, Yến Thanh Trì nhìn thấy tinh quang lộng lẫy.
Trong khách sạn đen nhánh, các ngọn nến được xếp thành hình trái tim, cây cối của khách sạn được biến thành đèn đuốc rực rỡ, đèn sao băng rũ xuống và đèn ngôi sao, bóng đèn nhỏ màu ấm chớp tắt chớp tắt, có tiếng dương cầm thanh từ xa xa vọng lại.
Yến Thanh Trì quay đầu nhìn về phía Giang Mặc Thần, \”Đây là việc anh phải xuống lễ tân xử lý?\”
Giang Mặc Thần cười, kéo y đi qua ngọn nến, đi vào hướng nhà hàng.
Nhà hàng đã bố trí xong từ sớm, là biển hoa hoa hồng hai màu xanh trắng đan xen nhau, khi Yến Thanh Trì đi ngang qua biển hoa, tùy tay ngắt một đóa hoa hồng màu trắng, nhẹ nhàng ngửi ngửi, \”Còn có mùi thơm.\”
Giang Mặc Thần đưa y tới bàn ăn ngồi xong, ánh nến hai bên người bọn họ cháy lên, ánh sáng mờ ảo chiếu lên hai người bọn họ.
Người phục vụ đẩy bánh kem tới, đặt ở giữa cái bàn trước mặt hai người bọn họ.
Giang Mặc Thần nhìn Yến Thanh Trì, \”Ước đi, sau đó thổi nến.\”
Yến Thanh Trì nhìn bánh kem trước mặt, hình vuông, thoạt nhìn là vị chocolate, còn rắc một ít mảnh vụn chocolate, phía trên còn có hai món đồ chơi làm bằng kẹo.
Yến Thanh Trì vươn tay cầm đồ chơi làm bằng kẹo lên, ngắm nghía, cảm thấy chắc là dựa theo y và Giang Mặc Thần làm.
Y hỏi, \”Cái này cũng phải ăn sao?\”
\”Em muốn giữ lại cũng được.\”
\”Em giữ lại.\” Yến Thanh Trì đặt đồ chơi làm bằng kẹo lên mâm, rất nghiêm túc ôm tay cầu nguyện.
Tâm nguyện của y không lớn, y hy vọng người một nhà bọn họ luôn khỏe mạnh thuận lợi, hạnh phúc an khang. Cũng hy vọng, y và Giang Mặc Thần cứ mãi tốt đẹp như thế.
Yến Thanh Trì cầu nguyện xong, thổi nến, cầm dao cắt bánh kem cắt hai miếng, một miếng đưa cho Giang Mặc Thần, một miếng để lại cho mình.
Y lấy ghim một miếng, Giang Mặc Thần hỏi y, \”Ăn ngon không?\”
Yến Thanh Trì gật đầu, \”Cũng không tệ lắm.\”
Giang Mặc Thần cười, \”Vừa rồi em đã đoán sai một chuyện.\”
\”Cái gì?\” Yến Thanh Trì buông nĩa nhìn hắn.
Giang Mặc Thần ôn nhu nói, \”Chuyện bố trí khách sạn không phải chuyện anh xuống lễ tân để xử lý, bánh kem trước mặt em mới là chuyện đó.\”
Yến Thanh Trì hơi kinh ngạc, \”Anh học làm bánh kem khi nào?\”
\”Lúc sắp xếp xong kế hoạch.\”
\”Anh đúng là làm em lau mắt mà nhìn.\” Yến Thanh Trì cảm khái, \”Lúc em quen anh, anh không biết làm gì hết, bây giờ, không chỉ biết nấu cơm, còn biết làm bánh kem, đúng là lợi hại.\”
Giang Mặc Thần cúi đầu cười cười, không nói gì.
Chẳng được bao lâu, người phục vụ lục đục bưng món chính vào.