[Cv Hoàn] Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế – CHƯƠNG 169 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cv Hoàn] Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế - CHƯƠNG 169

Yến Thanh Trì nhìn bức tranh trên bàn một lát, hơi nghĩ nghĩ, rồi bắt đầu hạ bút, tốc độ y vẽ tranh rất nhanh, một là thường xuyên vẽ, sớm đã thuần thục, hai là trước khi vẽ, y đã phác thảo xong. Không tới một lát, Giang Mặc Thần đã nhìn thấy trên giấy vẽ xuất hiện một cô bé hơi cúi đầu, đôi mắt lại nhìn về phía trước, mang theo chút thẹn thùng.

Yến Thanh Trì dựa theo bức tranh của ông chủ, vẽ quần áo và vật phẩm trang sức trên người cô bé xong, sau đó bắt đầu vẽ cậu bé. Rõ ràng cậu bé là người tỏ tình kia, đôi mắt mang theo thấp thỏm và chờ mong nhìn cô bé trước mặt, nắm chặt tay thành quyền, chờ cô trả lời.

Yến Thanh Trì vẽ xong nhân vật quan trọng, lại để Giang Mặc Thần dựng đường thẳng giống đèn đường, ngay sau đó lại vẽ thêm một đường thẳng ngang, sửa sửa chữa chữa, vẽ thành một cái ghế dài.

Y áp sát vào Giang Mặc Thần, nhẹ giọng nói, \”Anh tuỳ tiện vẽ thêm cái gì đó trên tờ giấy này đi, chọn sở trường của anh.\”

Giang Mặc Thần sầu, nghĩ nghĩ, trên mặt đất chỗ cậu bé và cô bé đứng, vẽ một con chim yến ngẩng đầu nhìn bọn họ.

Yến Thanh Trì thiếu chút nữa nhịn không nổi cười ra tới, nhưng nhìn nhìn y lại cảm thấy quen mắt, Yến Thanh Trì nhớ lại, lúc này mới nhớ tới con chim yến dưới ngòi bút của Giang Mặc Thần này, còn không phải là lúc ấy hắn tới tham ban, nhờ mình vẽ giúp hắn, nói là phải cho Kỳ Kỳ xem chim yến.

Yến Thanh Trì nhìn hắn, không nghĩ sau khi về hắn luyện thật, còn vẽ rất giống.

Giang Mặc Thần vẽ chim yến xong, cảm thấy quả nhiên sở trường của mình là cái này, dù sau, lúc ấy vì thiết kế hình dạng nhẫn cưới, hắn lấy tất cả chim yến Yến Thanh Trì vẽ, đều vẽ lại ra giấy hết một lần. Sự thật chứng minh, loại phương pháp này tuy rằng ngốc, nhưng đúng là có tác dụng, ít nhất bây giờ hắn đã vẽ chim yến vô cùng đẹp.

Vì thế Giang Mặc Thần lại vẽ một con chim yến đứng trên ghế dài.

Hắn nhìn Yến Thanh Trì, tỏ vẻ mình đã tận lực. Yến Thanh Trì cũng biết Giang Mặc Thần vẽ như mình ca hát, trên cơ bản đều là trình độ không cách nào cứu chữa được nữa, vì thế tự mình lấy bút vẽ thêm chút chi tiết, một bức họa cứ như vậy mà xong.

Y nhìn nhìn Phí Tĩnh Vũ bên cạnh, thấy hắn còn đang vẽ, vì thế lại lấy một tờ giấy vẽ nữa ra, vẽ thêm một bức cô bé tỏ tình với cậu bé, cô bé mím môi, đôi mắt mở thật to, cậu bé hơi kinh ngạc, lại không tự giác mang theo chút ý cười.

Giang Mặc Thần hiểu vì sao y lại vẽ thêm một bức nữa lắm, hơn nữa chàng trai và cô gái trong bức tranh này không giống với bức tranh của ông chủ, hắn hỏi Yến Thanh Trì, \”Đây là cái gì?\”

\”Phòng ngừa chu đáo, để ngừa vạn nhất.\”

\”Nói tiếng người.\”

Yến Thanh Trì bất đắc dĩ nhìn hắn, \”Lo trước khỏi hoạ, chuyên dùng vả mặt.\”

Giang Mặc Thần cảm thấy mình vẫn không hiểu, không phải ông chủ đã nói quy tắc thi đấu sao, vì sao còn phải vẽ nhiều thêm một bức, lại còn vẽ hoàn toàn không dựa theo quy tắc.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.