Giang Mặc Thần vẫy tay với y, Yến Thanh Trì đứng lên, tay chống bàn chòm về trước. Giang Mặc Thần vươn một bàn tay che tai y, nói nhỏ, \”Anh phát hiện từ lúc tham gia chương trình này, đều là em nấu cơm, hơi bất ngờ.\”
Yến Thanh Trì cười khẽ, học theo hắn, nói nhỏ, \”Trước giờ đâu phải em không làm, là anh không cho em làm mà. Nếu anh thích thì hành trình còn lại chúng ta có thể tiếp tục phân công.\”
Giang Mặc Thần nhìn mắt y, nói nhỏ, \”Đó không phải là anh đau lòng em à.\”
\”Nên anh có muốn hành trình còn lại, chúng ta cứ phân công như vậy không?\”
\”Trong chương trình này thì được, sau khi về nhà thì không thay đổi.\” Giang Mặc Thần vươn tay.
Yến Thanh Trì vỗ tay với hắn, coi như ước định, \”Thành giao.\”
Hai người cơm nước xong, Giang Mặc Thần rất tự nhiên đi rửa nồi chén, cùng Yến Thanh Trì lên lầu chuẩn bị ngủ.
Vào phòng, Giang Mặc Thần đi đến trước camera, nói câu, \”Tiếp theo chính là thời gian ngủ.\” Sau đó, hắn trực tiếp tắt camera.
Yến Thanh Trì hỏi hắn, \”Như vậy được chứ?\”
\”Dù sao trước đó cũng không ai nói cho chúng ta là không thể.\”
\”Nhưng mà, chắc chắn tổ chương trình muốn buôn bán phân đoạn áo ngủ của thần tượng.\”
\”Vậy lỡ như có người ngủ khoả thân thì sao?\” Giang Mặc Thần hỏi y, \”Đó chẳng phải là……\”
\”Anh mau câm miệng đi.\” Yến Thanh Trì nhìn hắn, \”Anh đúng là xe lửa ô ô ô, đã không phải từ \”từ từ ố vàng\” có thể hình dung.\”
Giang Mặc Thần đến gần y, \”Em biết cái gì là xe lửa ô ô ô không?\” Hắn kéo Yến Thanh Trì vào lòng mình một phen, \”Bây giờ tắt camera rồi, mic cũng bị tháo xuống, cô nam quả nam, ở chung một phòng, em cảm thấy cốt truyện dư lại nên diễn thế nào?\”
Yến Thanh Trì chỉ chỉ giường đơn 1m2, \”Anh tỉnh lại đi, giường chỉ lớn như thế, an phận chút đi Giang tiên sinh.\”
Giang Mặc Thần quay đầu nhìn lại, hỏi y, \”Biết vì sao anh đề nghị chúng ta ở căn phòng này không?\”
Yến Thanh Trì chọc ngực hắn, \”Lòng Tư Mã Chiêu, người qua đường đều biết.\”
\”Trước đó ở khách sạn thành phố G anh đã suy nghĩ, không sợ ở phòng nhỏ, chỉ sợ phòng đó có hai cái giường, đó mới là khoảng cách xa nhất trên thế giới, không phải là sống hay chết, mà là em ngủ trên cái giường sát cửa sổ, anh ngủ trên cái giường sát tường, rõ ràng cũng không xa lắm, nhưng mà không thể vượt qua.\”
\”Vậy lúc ấy vì sao anh không tắt camera?\”
\”Lúc ấy anh không nghĩ ra.\”
\”Vậy bây giờ sao anh nghĩ ra?\”
\”Chủ yếu là chúng ta ngủ, tình huống bình thường cũng không có gì để quay, hơn nữa anh là diễn viên đi con đường đẳng cấp, chắc chắn không thể quá bình dân, phải để lại không gian ảo tưởng cho fan, cho nên không thể để fan nhìn thấy anh mặc đồ ngủ, tư thế ngủ của anh. Mấy cái này lúc Võ Nguyên ký hợp đồng với tổ tiết mục đã nói rõ rồi, trên cơ bản mấy thứ anh không muốn quay hoặc không muốn chiếu ra ngoài, đều sẽ cắt bỏ như anh mong muốn. Đều tại em, trước đó ở trên núi luôn nói hai chúng ta là học sinh cấp ba yêu sớm, đạo diễn là cô giám thị, nên lúc xuống núi anh mới không phản ứng kịp, nếu không đêm đó chúng ta cần gì chia giường ngủ chứ.\”