Dì Trương bận việc trong nhà xong, lập tức trở về. Giang Mặc Thần thấy dì Trương đã về, tính toán đã đến lúc mang Yến Thanh Trì đi gặp bạn bè mình.
Hai người bọn họ kết hôn vô cùng gấp gáp, không có hôn lễ, không có công khai, chỉ là hai nhà cùng nhau ăn bữa cơm, hắn và Yến Thanh Trì đi Cục Dân Chính lãnh chứng, không còn việc khác.
Giang Mặc Thần nhìn Yến Thanh Trì ngồi dưới đất liều mạng chơi ghép hình, ngón tay thon dài sạch sẽ trắng nõn, lúc này hắn mới có được chút lương tâm phát hiện — cho dù bọn họ không có cử hành hôn lễ, cho dù Yến Thanh Trì không phải phụ nữa, không cần lễ phục xa hoa, hoa cưới kiều diễm, nhẫn kim cương lộng lẫy, thế mà hắn thậm chí còn không nghĩ đến việc mua nhẫn cặp cho hai người.
Mà Yến Thanh Trì cũng chưa nói cái gì.
Trừ bỏ ban đầu muốn 5000 vạn kia, sau đó, y cũng không muốn cái gì, tựa như cũng không hề ý kiến với mỗi một hình thức đơn giản trong cuộc hôn nhân này. Giang Mặc Thần không khỏi lại nhìn kĩ người đàn ông trước mặt, y thật sự chỉ cần 5000 vạn kia sao? Không có mục đích khác sao? Dựa theo những gì mình tìm hiểu lúc trước, dù sao Yến Thanh Trì cũng không nên là một người tốt tính như vậy, hay hết thảy chẳng qua là biểu hiện giả dối y đang nguỵ trang?
Giang Mặc Thần không hiểu rõ, dì Trương đã làm xong bữa ăn, \”Ăn cơm.\”
Yến Thanh Trì duỗi tay kéo Kỳ Kỳ lên, mang bé đi vào buồng vệ sinh rửa tay.
\”Đây là cái gì?\” Y hỏi.
\”Vòi nước.\” Kỳ Kỳ trả lời.
\”Cái này?\”
\”Nước rửa tay.\”
\”Cái này?\”
\”Bọt biển.\”
\”Đúng rồi, Kỳ Kỳ thật thông minh.\”
Giang Mặc Thần nghe đoạn đối thoại trong buồng vệ sinh, nhất thời nội tâm hơi vi diệu.
Chờ Yến Thanh Trì mang Kỳ Kỳ ngồi trước bàn ăn cơm, lúc Giang Mặc Thần đi ngang qua Yến Thanh Trì, nhỏ giọng nhắc nhở, nói: \”Kỳ Kỳ chỉ là không thích nói chuyện, lại không ngốc, em nói mấy cái đó, nó đã biết từ sớm rồi.\”
Yến Thanh Trì cho hắn một ánh mắt khinh bỉ, \”Giang ảnh đế, ngày thường không trông con nít đâu nhỉ?\”
Giang Mặc Thần nhướng mày.
Yến Thanh Trì đứng lên, hạ giọng để sát vào hắn, \”Bởi vì không thích nói chuyện, cho nên anh mới phải hướng dẫn nó nói chuyện, hơn nữa sau khi nói xong cổ vũ nó, cho nó biết hành vi nói chuyện của mình là chính xác, được người thích, hiểu không?\”
Giang Mặc Thần hơi ngốc, hắn đương nhiên không hiểu, trước khi nhận nuôi Kỳ Kỳ hắn cũng chưa từng trông đứa nhỏ khác, bởi vì nguyên nhân công tác, đa số thời gian đều là dì Trương và cha mẹ hắn trông, loại chuyện có tính tính kĩ thuật hàm lượng này, Yến Thanh Trì không nói, hắn thật sự không ý thức được.
Yến Thanh Trì xem vẻ mặt hắn đã biết hắn không hiểu, \”Được rồi.\” Y vỗ vỗ bả vai Giang Mặc Thần, \”Ngồi xuống ăn cơm đi.\”
Giang Mặc Thần ngồi xuống bên kia Kỳ Kỳ, một bên ăn cơm, một bên nghĩ tới lời Yến Thanh Trì vừa nói, sau đó rất có tinh thần thực tiễn vươn chiếc đũa chỉ vào đồ ăn trước mặt, \”Kỳ Kỳ, đây là món gì?\”