Nhà họ Lee và nhà họ Park qua lại khá nhiều trên phương diện làm ăn, đời cha thân thiết, cho nên từ hồi bé tí bé tẹo, Heeseung và Sunghoon đã chụp chung hình.
Hồi nhỏ Sunghoon trông rất xinh xắn đáng yêu, mong manh như bé gái, nhưng tính tình lại chẳng giống ai, ỷ mình nói tiếng sõi hơn Heeseung, lần đầu tiên được mẹ dẫn qua nhà họ Lee chơi, cậu đã cưỡi lên người Heeseung, bắt Heeseung gọi mình là Sunghoon hyung. Heeseung sống ở nước ngoài mấy năm nhưng không phải là không biết gì tiếng Hàn, còn cũng là đứa bướng bỉnh, nói sao cũng không chịu gọi, nắm đấm phang thẳng vào bụng Sunghoon, kháu khỉnh trừng mắt la to: \”Em không phải anh tui, em là con gái!\”
Hai đứa nhỏ ôm nhau lăn lộn dưới đất, chẳng đứa nào chịu nghe đứa nào. Lúc được mẹ bế lên, Sunghoon còn tức tối đạp vào mặt Heeseung một phát, giận đến mặt mũi đỏ bừng: \”Anh mới là con gái, tui là Sunghoon hyung của anh!\”
Heeseung ghim mãi mối thù bị đạp mặt, vài lần gặp nhau sau đó, hai đứa lén giấu phụ huynh đánh lộn tưng bừng. Sunghoon dù tự xưng là anh, song chẳng có chút xíu phong độ của người làm anh, đánh không lại bèn chơi cắn, còn thường xuyên vừa ăn cướp vừa la làng, khóc lóc ôm đùi ba Lee mẹ Lee, nói Heeseung bắt nạt mình. Heeseung cho xem dấu răng trên bụng, cánh tay và bắp đùi, Sunghoon còn cố mở to mắt nói xạo: \”Là em tự cắn, em hãm hại tui!\”
Phụ huynh hai nhà vừa tức vừa buồn cười, không thể làm gì hơn ngoài tách hai đứa nhỏ ra.
Trước khi học mầm non, Heeseung lại bị ông nội bà nội đón về nước, học xong tiểu học bên đó. Tuy nghỉ đông và nghỉ hè hằng năm đều trở về, nhưng chẳng gặp mặt Sunghoon lần nào.
Nếu không phải trong nhà còn nhiều ảnh chụp, Heeseung suýt quên luôn Sunghoon trông như thế nào.
Đến tận lớp 7 Heeseung mới được quay lại, nhưng phải học chậm một năm. Bởi vậy lúc gặp lại nhau ở cửa lớp, Heeseung ngớ người vài giây, hồi lâu sau mới ngập ngừng hỏi: \”Sunghoon?\”
Sunghoon hiển nhiên cũng nhận ra Heeseung, song chẳng biết có phải do nhớ đến chuyện hồi bé không, sắc mặt không được tốt lắm, \”ờ\” một tiếng rồi bước vào lớp.
Nói theo cách bây giờ, thái độ đó gọi là chảnh.
Heeseung vào theo, cầm thẻ học sinh tìm chỗ ngồi, mấy phút sau lại chạm mặt Sunghoon lần nữa.
Sunghoon nhăn mày: \”Anh ngồi đây à?\”
Heeseung cũng thấy hơi ngại, đặt cặp sách lên bàn học phía trước, sau đó kéo ghế ngồi xuống.
Nam sinh lớp 7 thông thường vẫn chưa trổ mã, mặt tròn vóc nhỏ, chẳng khác gì học sinh tiểu học năm cuối. Heeseung và Sunghoon lại không giống bạn cùng lứa, chiều cao này – chí ít cũng cao hơn nữ sinh cùng tuổi trong lớp, vẻ ngoài thì đứa khôi ngô đứa dễ thương – dẫu cho lúc đó Sunghoon không thích người khác dùng \”đẹp\”, \”dễ thương\” hình dung mình.
Hồi tiểu học làm \”hoa khôi trường\” sáu năm, Sunghoon căm thù xưng hô này gần chết, tính nết cũng ngày một nóng nảy ương bướng, hỡ tí là choảng nhau, nghỉ hè liều mạng rèn luyện, bóng rổ bơi lội tập gym gì cũng quất, chỉ vì mau chóng cao lên.
Mặt mũi thế nào không thay đổi được, nhưng chiều cao cố phấn đấu rồi sẽ tăng lên thôi.
Vào học lớp trưởng hô đứng dậy, Sunghoon dùng mắt đánh giá vóc dáng của Heeseung, mắng thầm một tiếng \”má\”.