Vào năm lớp 11, cái danh \”hoa khôi trường\” biệt tăm biệt tích như chưa từng tồn tại. Sunghoon chạm mặt Taerin vài lần, Taerin toàn cúi đầu đi đường vòng, không dám chào hỏi một tiếng. Ban đầu Sunghoon còn tưởng Taerin bị mình tẩn cho sợ rồi, về sau nghe bảo Taerin côn đồ có tiếng ở lớp thực nghiệm, cậu mới cảm thấy sự việc có gì quái lạ: Loại người thích gây sự như Taerin, nếu không phải bị uy hiếp, ắt hẳn sẽ không chịu ngoan ngoãn nghe lời. Hôm đó cậu lôi Taerin ra đánh, do người can ngăn kéo tới rất nhanh, trên thực tế cậu vẫn chưa làm Taerin bị thương, trong tình huống như thế, nếu nói Taerin bị cậu tẩn cho sợ thì đúng là lừa mình dối người.
Điểm quái lạ không chỉ có thế, mọi người ngầm thỏa thuận không nhắc đến \”hoa khôi trường\” nữa cũng rất lạ lùng.
Sunghoon nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy chắc chắn Lee Heeseung đã giở trò gì sau lưng mình. Heeseung không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, đặt một xiên thịt cay đã luộc chín vào chén của Sunghoon. Park Sunghoon giơ tay ngăn lại, nhăn mặt hét: \”Em không ăn đồ bên anh đâu!\”
Heeseung chuyển xiên thịt vào chén của mình, rồi lại bỏ vài xiên vào nồi lẩu suông trước mặt Sunghoon. Park Sunghoon không chịu buông tha, truy hỏi: \”Anh đã làm gì sau lưng em vậy?\”
\”Chẳng làm gì cả.\” Heeseung đáp: \”Em không muốn nghe ba chữ đó, anh chỉ đánh tiếng với mọi người thôi.\”
\”Taerin thì sao? Giờ nó thấy em là lủi mất.\”
\”Anh tìm nó nói chuyện thôi. Đúng rồi, nó nói muốn xin lỗi em đấy, em không hỏi anh cũng quên chuyển lời.\”
Sunghoon giật giật khóe miệng, đặt đũa xuống: \”Anh nói dối em!\”
\”Nói năng kiểu gì thế?\” Heeseung cười: \”Ban ngày ban mặt giữa quán ăn lại bảo bạn trai lừa dối nghe coi được không.\”
\”Anh đánh nó chứ gì?\”
\”Mắt nào của em thấy anh đánh nó?\”
Sunghoon lên giọng: \”Chắc chắn là anh đánh nó rồi! Loại người như nó không nếm chút quả đắng thì không chịu yên đâu! Còn nữa, anh chỉ đánh tiếng với mọi người? Đánh tiếng cái quái gì? Chắc chắn là anh uy hiếp người ta rồi.\”
Heeseung rót sữa đậu ướp đá vào ly của Sunghoon, ôn tồn nói: \”Anh không bạo lực như em nghĩ đâu.\”
\”Anh mà không bạo lực á?\” Sunghoon uống một hơi hết hơn nửa, trợn mắt nói: \”Anh bạo lực hơn em nhiều!\”
Heeseung vẫn mỉm cười: \”Tóm lại chuyện này xem như đã giải quyết xong. Mai mốt gặp phải việc gì, đừng kích động chạy sang lớp người ta làm loạn, về nhà nói với anh, anh giải quyết cho.\”
Sunghoon bị chữ \”về nhà\” chọc trúng, khóe miệng vô thức nhếch lên, ánh mắt cũng sáng lấp lánh, rõ ràng lòng khoái chí lắm, ngoài miệng vẫn xí xọn: \”Thì anh cũng chỉ đánh đấm với uy hiếp còn gì? Em cũng làm được chứ bộ. Cùng lắm anh làm kín hơn em thôi.\”
Heeseung lắc đầu: \”Nãy anh nói rồi mà, anh không bạo lực như em nghĩ đâu.\”
\”Anh còn ngụy biện?\” Sunghoon đưa ly qua, Heeseung vừa rót sữa đậu vào ly vừa nghe cậu oán thán: \”Anh không bạo lực thì ai bạo lực nữa? Mẹ nó anh còn đánh…\”