Sáng sớm chủ nhật, ông Giới dậy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng cho các con, ông loay hoay cặm cụi dưới bếp, đồng hồ đã điểm 06h30, ông Giới nhìn chiếc đồng hồ treo tường và tặc lưỡi một cái \”hôm nay chủ nhật cho chúng nó ngủ đến 8h vậy\”. Nấu đồ ăn sáng xong ông đi dọn dẹp nhà cửa sân vườn, từ dưới lên trên, không một chỗ nào còn sót một vết bẩn, ông Giới rất chăm chỉ, và tính ông cũng rất tỉ mỉ trong công việc, nên việc dọn dẹp nhà cửa ông còn làm tốt hơn cả người giúp việc, xong xuôi ông ngồi xuống sofa nhâm nhi chút trà \”có nên dọn phòng cho chúng nó không nhỉ, chắc phòng như cái ổ chuột đây, thằng Khải thì mình còn lạ gì tính nó nữa\”.
Ông Giới định chờ hai đứa con ra ăn sáng sau đó mới vào dọn phòng giúp các con, nhưng 08h15 rồi vẫn chưa thấy đứa nào dậy, ông Giới bước lên phòng, ông định giơ tay lên gõ cửa thì thấy cửa phòng không đóng, chỉ để hé.
– Các con ơi! Dậy ăn sáng! – Ông ghé người vào và nói, không thấy ai trả lời.
Ông Giới tò mò khẽ mở hé cửa ra, ông ngó vào bên trong, điều đầu tiên ông cảm nhận được là mùi thơm của con gái thoang thoảng dịu nhẹ, ông mở hẳn cửa bước vào trong, đập vào mắt ông là một căn phòng sạch sẽ ngăn nắp, thoang thoảng mùi thơm dịu nhẹ, không giống như những gì ông nghĩ, Ngọc con dâu ông là một người sạch sẽ thì đương nhiên căn phòng của nàng ở cũng phải gọn gàng rồi.
Ông Giới định lên tiếng gọi thì thấy trên giường chỉ có mỗi Ngọc đang nằm ngủ rất say, lờ mờ dưới ánh sáng qua rèm cửa ông thấy đôi chân dài thẳng đuột của Ngọc. Ngọc đang mặc một chiếc váy ngủ voan mỏng hai dây dài gần đến đầu gối, nếu như bây giờ nàng không đắp chăn có lẽ ông Giới đã được chiêm ngưỡng nhiều hơn…
Ông Giới có phần run rẩy, vì thứ nhất ông vừa lén bước vào phòng các con mà không được sự đồng ý của chúng nó, thứ hai trong phòng chỉ có mỗi con dâu, điều đó nằm ngoài dự đoán của ông nên ông có phần luống cuống: \”Quái, thằng Khải đi đâu nhỉ, rõ ràng từ sáng đến giờ mình là người dậy sớm nhất, hay tối qua nó không về ngủ?\”. Ông giới ngó xung quanh thì thấy trên bàn trang điểm của Ngọc có một mẩu giấy, ông Giới nhẹ nhàng tiến đến tò mò cầm lên đọc: \”Em yêu à, sáng nay anh phải ra sân bay sớm, đón đối tác rất quan trọng của công ty, có lẽ trưa anh không về được, em dậy nấu cơm giúp ba nhé. Yêu em!\”.
– \”À ra vậy\”. Ông Giới đặt tờ giấy xuống bàn rón rén bước ra ngoài, ra gần đến cửa thì ông nghe thấy tiếng gọi.
– Ba đúng không ạ! – Ngọc ngồi dậy dụi dụi mắt.
Ông Giới nghe thấy vậy giật mình luống cuống:
– Ngọc! Ngọc à con… Ba… Ba đang định vào gọi các con dậy ăn sáng, thấy cửa không khóa nên…
– Dạ vâng… Con biết rồi ạ… ba cứ xuống trước đi. – Ngọc vẫn ngái ngủ, vì biết hôm nay chủ nhật nên tối qua nàng nằm xem phim rất muộn.
Ông Giới ậm à ậm ừ, quanh quẩn rồi bước ra khỏi phòng đóng cửa lại, mắt ông Giới không được tinh lắm, nhưng những gì cần tinh thì rất tinh, đứng từ cửa phòng ông vẫn loáng thoáng nhìn thấy đầu ti của Ngọc nhô lên sau chiếc váy ngủ, bầu ngực Ngọc khá to, không mặc áo con mà vẫn làm chiếc áo hai dây vun cao đẫy đà, ông lóng ngóng vừa muốn lấy cớ gì đó nán lại để được nhìn nhiều hơn, vừa muốn đi ra vì con cu của ông đang bắt đầu động đậy.