Vài ngày sau, sau buổi làm tình đêm hôm ấy, Ngọc và chồng đã không nói chuyện với nhau như trước, cả hai người đang có một rào cản vô hình nào đó, Ngọc cảm thấy có lỗi với chồng, nhưng nàng lại không biết phải bắt đầu từ đâu với Khải, nàng là con gái, lại là người con gái đoan trang, nết na cho nên nàng cảm thấy rất xấu hổ khi mình có thể khẩu dâm như thế với chồng mình, chủ đề về ba ruột của anh ấy nữa, biết Khải là người hay ghen nên Ngọc lại càng không dám nói gì với anh, Ngọc biết có nói gì thì cũng không có tác dụng lúc này.
Về phía Khải sau đêm hôm đó, anh đã suy nghĩ rất nhiều, tích cực có, tiêu cực cũng nhiều, nhưng anh vẫn không thoát khỏi mối tơ vò này, bản thân anh là con người đẹp mã, cao ráo, sự nghiệp thành công, đức tính thì không chê vào đâu được, bản thân Khải cũng luôn tự hào về điều đó, nhưng đêm hôm trước anh đã thua một người đó là ba mình, ông Giới chỉ có mỗi cái chym to, chứ ông gầy gò xấu xí, khác xa một trời một vực với con trai mình, nhưng cái khiến Khải thấy buồn ở đây đó chính là vợ mình.
Khi làm tình với anh mà Ngọc dám nói về ba để tưởng tượng, khác nào anh không bằng con người xấu xí đó, lại là ba mình, khác gì nàng đang cắm sừng anh, nàng không còn yêu anh nữa. Khải luôn thương yêu và tôn trọng ba, nhưng trong trường hợp này anh lại đang so sánh mình với ông Giới như một người đàn ông khác… Tuy nhiên nghĩ theo một chiều hướng khác thì Khải lại rất thương vợ mình, biết mình vô dụng không thể làm nàng sướng, đã nhiều lúc Khải có suy nghĩ đồng ý cho vợ tưởng tượng đến thứ khác để làm tình với mình, đó như một liều thuốc kích dục cho nàng lên đỉnh vậy, chỉ cần Ngọc không phản bội mình thì chuyện gì Khải cũng đồng ý…
Mấy ngày gần đây, thấy Ngọc ở nhà ăn mặc cũng kín đáo, nàng đã đi shopping mua vài bộ kín kín ở nhà mặc, nhìn nàng không vui, Khải cũng buồn lắm, anh nhìn thấy sự hối lỗi trong ánh mắt của Ngọc, anh cũng hiểu Ngọc rất muốn nói chuyện thẳng thắn với mình nhưng nàng đang ngại, mấy ngày rồi, hai người chỉ nói có vài câu với nhau như \”em ăn cơm chưa\” \”ba đâu em\” \”tập hồ sơ của anh đâu?\” Hay đại loại là những câu nói xã giao bình thường khác của hai người xa lạ. Nhìn Ngọc đôi lúc tủi thân Khải chỉ muốn đến ôm lấy Ngọc và trao cho nàng mọi sự yêu thương của mình. Bao nhiêu năm yêu nhau và ở với nhau đây là lần đầu tiên hai người xảy ra tình trạng như thế này. Thương vợ Khải đành nhắm mắt cho qua chuyện này, có lẽ vì tình yêu dành cho Ngọc quá lớn, anh sẽ vứt bỏ cái tôi của mình, vì một tương lai của gia đình, thằng đàn ông luôn là người có quyết định lớn nhất.
Hôm nay ở công ty có bữa chiêu đãi đối tác làm ăn, Khải không về ăn cơm được, anh nhắn tin cho Ngọc: \”Em à! Hôm nay anh bận, em về ăn cơm với ba nhé\”. – Khải chủ động nhắn tin cho Ngọc, chủ yếu anh muốn làm hòa với Ngọc, và phá tan chiếc rào cản vô hình đó.
– \”Dạ vâng! Anh uống rượu ít thôi đó, ảnh hưởng sức khỏe lắm\”. – Nhận được tin nhắn của Khải, Ngọc vui lắm liền nhắn tin lại, cả hai đang cùng ở trên công ty nhưng Khải rất bận chỉ nhắn được tin cho Ngọc, với lại anh ở tầng 15 còn Ngọc làm việc ở tầng 5 của công ty, rất mất thời gian nếu như Khải xuống tận phòng của nàng.
– \”Uh, em cũng vậy nha, anh yêu em!!\” – Khải thấy mình được quan tâm, anh cảm thấy rất thoải mái.
– \”Em yêu anh!\” – Kết thúc tin nhắn Ngọc cũng cảm giác giống Khải, dường như cả hai người đã dỗi nhau khá lâu, cả hai đều muốn làm lành, mọi chuyện đều có thể giải quyết, từ to xuống bé, từ bé thành không có gì, hai người họ đã yêu nhau như thế đấy, cho nên chỉ cần những tin nhắn đơn giản như vậy cũng khiến chiếc rào cản vô hình kia biến mất.