\”Nhìn lại sự phát triển của nhóm trong hơn 10 năm, đã có những giọt nước mắt rơi, nhưng nhiều hơn là niềm vui của sự thành công… Phát triển kinh doanh và tăng trưởng… cùng với sự viện trợ mạnh mẽ từ những công ty nước ngoài… phụ thuộc nhiều hơn vào sự siêng năng và trí tuệ của đại đa số đồng nghiệp… Xin trân thành cảm các đồng nghiệp của tôi… Chúng ta nghỉ giải lao 15p trước khi gặp đối tác đến từ Nhật…\” – Tuy là ngày chủ nhật nhưng mọi người đang rất căng thẳng họp bàn, vì là đối tác đến từ Nhật Bản nên tất cả mọi thứ đều phải cẩn thận và chu toàn.
– Giám đốc Khải! Anh có điện thoại ạ~~. – Một cô bé sinh viên đang thực tập tại công ty Khải lóng ngóng đưa điện thoại cho anh.
– Uh! Cảm ơn em, mà sao em run vậy, anh có làm gì em đâu. – Khải cười trêu nhân viên, thực ra run cũng phải thôi, đường đường là một giám đốc, lại đẹp mã, phong độ, cô bé mới chỉ đang thực tập, có ăn thêm gan hùm cũng không tự tin trước anh được.
– Dạ! Dạ… em xin lỗi giám đốc, em đi làm việc tiếp đây ạ. – Cô bé mỉm cười cúi đầu lễ phép và đi ra ngoài.
Khải Ngồi xuống ghế vắt chân, mở điện thoại ra đọc tin nhắn: \”Anh ơi! Chiều em đưa ba đi chơi nhé, hôm nay em nghỉ nên cũng rảnh, từ lúc ba từ quê lên chưa được đi đâu chơi.\” – Hóa ra là Ngọc vợ anh, tưởng chuyện gì chứ đưa ba đi chơi thì Khải đồng ý hai tay, nhưng Khải đâu biết sáng nay ba đã làm trò thiếu đứng đắn với vợ anh…
– \”Vậy thì tốt quá, anh nhờ em nhé, em định đưa ba đi đâu vậy?\” – Mặt Khải tỏ ra bớt mệt mỏi sau khi nhận được tin nhắn của vợ.
– \”Em định đưa ba đi Disneyland, hihi, anh thấy được không?\”
– \”Disneyland chỉ dành cho thanh niên và trẻ nhỏ thôi, sao em không đưa ba ra công viên thủ lệ chơi hay đi lăng bác hồ, mấy chỗ đó phù hợp với tuổi của ba hơn.\” Khải không có ý phản đối nhưng thực tế đúng nơi đó chỉ hợp với thanh niên, anh lo Ngọc đưa ba đi chơi lại không có được niềm vui trọn vẹn.
– \”Có sao đâu nhở, anh không thấy ở đó cũng nhiều người lớn tuổi như ba à, có nhiều trò chơi hay mà, phù hợp với ba mà, đưa đi công viên thì ở Sơn La thiếu gì\”. – Ngọc có vẻ hậm hực.
– \”Em thích đi Disneyland thì cứ nói ra ha ha, anh hiểu em quá mà\”. – Khải mỉm cười khi đọc tin nhắn của Ngọc, anh biết thừa Ngọc rất thích ra đó chơi, đông vui nhộn nhịp, nhiều màu sắc, lại có rất nhiều món ưa thích của Ngọc, chứ một người thông minh như nàng làm sao lại không biết ở đâu mới hợp với người lớn tuổi.
– \”Hihi, anh yên tâm, em sẽ trông chừng ba thật tốt. (Icon trái tim) yêu anh!\”.
– \”Yêu em, em đừng để ba đi một mình, nhớ đưa ba về sớm nha\”. – Khải đặt điện thoại xuống, chuẩn bị giấy tờ cho cuộc họp quan trọng sắp diễn ra.
…
Ngọc mở tủ quần áo, nàng bước vào trong (tủ quần áo là một căn phòng nhỏ chứa đủ quần áo và giày dép của hai vợ chồng) nàng đặt một ngón tay lên môi suy nghĩ xem hôm nay sẽ mặc gì cho phù hợp, phân vân đắn đo một lúc nàng quyết định nhấc ra một chiếc váy màu đen dài chưa tới đầu gối, một chiếc áo phông màu trắng, áo con trắng không gọng, không dây, quần lót màu da người, một đôi giày adidas trắng, nhìn cực kỳ trẻ chung năng động, rất hợp với đi bộ trong công viên, mà Disneyland rất rộng, đi một buổi chiều không thể chơi được hết các trò chơi trong đó.