Cuộc Sống Hàng Ngày Của Bé Yêu Quái – Ám Dạ Thiêu Đăng – 16. Ngày thứ 16 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Bé Yêu Quái – Ám Dạ Thiêu Đăng - 16. Ngày thứ 16

Bé Bạch Mãn ở bên này tiếp tục đánh nhau với muỗi, nhưng cho dù vậy tới buổi tối vẫn muốn đi theo anh trai ra ngoài chơi. 

Sau đó lại mang một thân đầy vết muỗi cắn trở về, mà Kỳ Diệc Trần cũng chịu thua bé con luôn, đã bị cắn như vậy rồi cũng không chịu ở trong nhà chơi, cứ một hai phải ra ngoài đút máu cho muỗi là sao? 

Kỳ Diệc Trần nắm tay bé con đứng ở dưới mái hiên bôi thuốc, trên vì trên người bé con có quá nhiều nốt muỗi cắn, cho nên Thịnh Tùng Khang vội đi vệ sinh lấy thuốc tiêu sưng cho đứa nhỏ. 

“Thật khó ngửi.” Bé Bạch Mãn nhăn cái mũi, không thể hiểu nổi tại sao lại bôi cái thuốc khó ngửi ấy lên người mình, cậu sắp bị khó ngửi chết rồi. 

Kỳ Diệc Trần đè bé con đang lộn xộn lại: “Ai bảo em cứ phải ra ngoài làm chi, rõ ràng biết muỗi sẽ cắn em, thế mà buổi tối còn phải ra ngoài dạo quanh một vòng.”

Bé Bạch Mãn không nói gì, hồi nãy lúc mới ăn cơm chiều xong bé con muốn cùng người nhà ra ngoài đi dạo để tiêu thực.

Cái này là gấu trúc trưởng lão nói với cậu, mỗi lần ăn cơm xong, gấu trúc trưởng lão đều sẽ dẫn cậu đi quanh núi một vòng, còn nói như vậy mới có thể cao lên được.

Nhưng bé Bạch Mãn cảm thấy gấu trúc trưởng lão đang lừa cậu, mấy năm nay cậu chưa cao được thêm tí nào. 

“Xong rồi.” Kỳ Diệc Trần cẩn thận buông áo ở phía sau lưng bé con xuống, sau khi bôi thuốc xong dẫn bé con vào nhà ngủ. 

Thịnh Tùng Khang nằm trên chiếc ghế bập bênh trong sân, nhìn thấy bọn trẻ vào nhà, liền dặn dò một câu: “Trần Trần trông Mãn Mãn, đừng để em bị ngã. Còn nữa, phải kiểm tra xem trong màn có con muỗi nào không.”

Kỳ Diệc Trần từ xa đáp một tiếng: “Con biết rồi ạ.”

Trước khi đi ngủ, Kỳ Diệc Trần cẩn thận kiểm tra xem còn con muỗi nào trong màn không, sau khi kiểm tra xong mới dẫn bé con vào màn. 

Tiểu Bạch Mãn ngoan ngoãn đứng ở một bên trộm cào cổ, hình như lại bị cắn.

Kỳ Diệc Trần quay đầu đúng lúc bắt gặp hành động của bé con: “Đã bảo là không được gãi rồi mà? Để anh đi lấy thuốc.”

Tiểu Bạch Mãn dẩu mông nhỏ bò lên giường nằm thành hình cái bánh gấu, bé con không trả lời lại bởi vì cậu thấy ngứa nhịn không được.

Kỳ Diệc Trần lại thoa thuốc cho bé con, còn chưa kịp thoa xong thì bé con đã ngáp dài lăn ra ngủ say. 

Kỳ Diệc Trần cẩn thận giúp cậu điều chỉnh tư thế, cũng chậm rãi nằm xuống bên cạnh ngủ say.

Y phát hiện sống ở nông thôn cũng không tồi, nhịp sống chậm hơn nhiều, chỉ có một điểm không tốt là muỗi quá nhiều, mà chúng lại chủ yếu cắn trẻ con, thật là phiền phức.

Sáng hôm sau, vết sưng trên người bé Bạch Mãn đã giảm đi nhiều, điều này làm cho hai người Thịnh Tùng Khang và Hứa Ngọc Như tính đưa về sớm quyết định ở thêm hai ngày.

Mấy ngày nay, bé Bạch Mãn và Kỳ Diệc Trần chơi ở nông thôn tới vui vẻ, nhưng ở thành phố, gia đình nhà họ Kỳ lại có một vị khách không mời mà tới.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.