Đã lâu rồi Bạch Mãn chưa leo cây, bây giờ nhìn thấy cái cây to như vậy lại thấy có chút ngứa tay. .
Cậu quay đầu nhìn anh trai và ông ngoại đang câu cá ở mặt hồ, sau đó liền xoay người chạy về mặt sau của cái cây.
Bởi vì đi đường còn chưa vững mà lắc qua lắc lại, nhưng chuyện ấy cũng không ngăn cản nổi bé Bạch Mãn hưng phấn, hai mắt sáng lên.
Leo cây ~
Nhưng cậu thử mãi vẫn hình như vẫn không leo lên được, khuôn mặt nhỏ của Bạch Mãn dán vào thân cây, tay và chân đều dùng sức ôm chặt thân cây, mông nhỏ cũng dùng sức ủn lên, kết quả cả người vẫn không nhúc nhích.
Bé Bạch Mãn nghi hoặc, rõ ràng lúc cậu là gấu trúc con leo cây như dẫm trên đất bằng, sao vừa biến thành người liền mất năng lực leo cây rồi, bé Bạch Mãn nghi hoặc nhìn cây lớn.
Cuối cùng cậu đưa ra một cái kết luận, khẳng định cái cây này có vấn đề, cậu phải đổi sang một cái cây khác.
Bé Bạch Mãn phồng khuôn mặt nhỏ, không hài lòng với biểu hiện của chính mình, lần này cậu sẽ chọn một cái cây nhỏ hơn, bé Bạch Mãn hít sâu một hơi, nhớ lại bộ dạng leo cây của mình lúc còn là gấu trúc.
Cậu sắp bắt đầu rồi, lần này khẳng định có thể leo được.
Cả chân cả tay bé Bạch Mãn ôm chặt cái cây, kết quả vẫn giống như hồi nãy, vẫn không nhúc nhích, bé Bạch Mãn nóng nảy, tại sao vẫn không leo lên được vậy, lúc trước cậu chính là một con gấu leo cây thiện nghệ mà, bé Bạch Mãn dùng sức, khuôn mặt nhỏ sép nghẹn đỏ bừng, kết quả cậu vẫn không nhúc nhích xíu nào.
Lúc cậu bắt đầu hoài nghi nhân sinh thời, liền phát hiện túi quần mình bị người nào đó nắm lấy.
\”Ai?\” Bé Bạch Mãn treo lơ lửng ở giữa không trung, phát ra thanh âm nghi hoặc.
Kỳ Diệc Trần ở bên cạnh khoanh tay nhìn cậu: \”Nhóc con hỏi ai ai cái gì, lá gan cũng lớn quá ha, còn dám leo cây?\”
Lúc này Bạch Mãn mới phát hiện mình bị ông ngoại nhấc lên.
Cậu quay đầu vô cùng đáng thương nhìn ông ngoại.
Thịnh Tùng Khang bị một loạt động tác của nhóc con chọc cười, mới có tí tuổi đầu đã dám leo cây.
Nhưng thấy bộ dạng thảm thương của nhóc ông cũng không mềm lòng, mà vô cùng nghiêm túc nhìn cậu, không nói một lời.
Đây là lần đầu tiên nhóc con thấy ông ngoại nghiêm túc như vậy, cho nên sắp bị doạ khóc rồi, cậu chọc chọc tay nhỏ, thật cẩn thận ngẩng đầu nhìn thoáng qua anh trai và ông ngoại, phát hiện bọn họ đều nhìn mình vô cùng nghiêm túc.
Bé Bạch Mãn ủ rũ cúi đầu, hình như cậu lại làm sai chuyện gì rồi.
Tại sao anh trai và ông ngoại lại không để ý tới cậu, nghĩ vậy bé con ủy khuất mếu khuôn mặt nhỏ.
Cậu nhận sai: \”Anh trai, ông ngoại, Mãn Mãn sai rồi.\”
Thịnh Tùng Khang nhìn bộ dạng uỷ khuất của bé con cũng thấy mềm lòng, nhưng chuyện leo cây đối với một đứa nhỏ 3 tuổi quá nguy hiểm, cần phải nhắc nhở để cậu nhớ lấy.