Cuộc Sống Hàng Ngày Của Bé Yêu Quái – Ám Dạ Thiêu Đăng – 14, Ngày thứ 14 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Bé Yêu Quái – Ám Dạ Thiêu Đăng - 14, Ngày thứ 14

Buổi chiều hôm qua hai đứa nhỏ ăn không ít thứ cho nên cả hai ngủ thẳng cẳng cho đến hừng đông, có thể thấy được ngày hôm qua quả thật chơi đến mệt rồi.

Thịnh Mỹ Nghênh đã biết chuyện xảy ra ở công ty của Kỳ Thiên Thành, bọn họ muốn cùng nhau xử lý chuyện của Cao Hạ, cho nên trực tiếp nhờ hai ông bà chăm đứa nhỏ cho đến khi bọn họ xử lý xong chuyện rồi hãy trở về.

Vừa hay trong khoảng thời gian này Thịnh Tùng Khang không có tiết phải dạy, cho nên đưa hai đứa nhỏ về quê chơi luôn.

Ngay từ đầu Kỳ Diệc Trần còn không muốn đi, y lo cho ba mẹ, Kỳ Thiên Thành thấy khuôn mặt con cau mày lại nhớ tới đêm hôm đó hai cha con nói chuyện cùng nhau, hắn ngồi xổm xuống xoa đầu con: \”Trần Trần yên tâm đi chơi với em trai, ba ba có thể xử lý tốt chuyện này, con cứ tin tưởng vào ba ba!\”

Vốn Kỳ Diệc Trần còn đang vô cùng hoảng loạn nháy mắt ổn định lại, đúng vậy, y là một đứa nhỏ 6 tuổi thì có thể làm gì, thời điểm y lớn lên còn xa lắm.

Tin tưởng ba mẹ mới là quan trọng nhất, đời này đã tốt hơn đời trước rất nhiều rồi, bọn họ đã kịp thời phát hiện Cao Hạ có ý xấu.

Chậm rãi diệt trừ là được.

Kỳ Diệc Trần nhìn ba ba gật đầu thật mạnh: \”Con tin tưởng ba ba, ngoéo tay.\”

Kỳ Thiên Thành bị động tác trẻ con của con trai chọc cười: \”Tới ngoéo tay.\”

Hai tay một lớn một nhỏ đụng vào nhau, gợi lên nhịp cầu tín nhiệm.

Bé Bạch Mãn vui vẻ ngồi trên xe chuẩn bị đi nông thôn, mấy ngày nay cậu vui vẻ cực kỳ, mỗi ngày đều có chơi vui và ăn ngon.

Bé Bạch Mãn kích động lắc lư chân nhỏ, vui vẻ vui vẻ, cậu có thể leo cây.

Tuy bây giờ đã là cuối tháng 8, nhưng nhiệt độ trong thành phố vẫn rất cao, nhưng ở nông thôn không giống vậy, nơi nơi đều có cây khiến cho Bạch Mãn nhịn không được cảm thấy vui vẻ, hiện tại vui vẻ chơi đùa cho nên bé Bạch Mãn còn không biết, chờ đến khi cậu trở về liền phải cõng cặp sách đi nhà trẻ.

Bé Bạch Mãn đội nón đi theo ông ngoại đến một bóng cây ngồi câu cá, bên này có một cái hồ rất lớn, bên trong có rất nhiều cá, lúc trước mỗi khi tới cuối tuần Thịnh Tùng Khang liền chạy tới bên này câu cá, vừa ngồi chính là ngồi cả ngày.

Hứa Ngọc Như thì lại không thích hoạt động khô khan này, cho nên một mình Thịnh Tùng Khang phải dẫn hai đứa nhỏ đi.

Kỳ Diệc Trần và Bạch Mãn mỗi người cầm một cái cần câu mini, bé Bạch Mãn cầm cái cần câu mini xong học bộ dạng của ông ngoại. Tưởng tượng bộ dạng của mình cũng ngầu ngầu như ông ngoại, không nghĩ tới ở trong mắt người khác thì đáng yêu chết đi được, làm cho người ta nhịn không nổi muốn nâng mặt cậu rồi ra sức hôn cho một cái.

\”Được, vị trí này không tồi, chúng ta ngồi đây đi.\” Thịnh Tùng Khang nhìn xung quanh một chút, chỉ có chỗ này là bóng cây tương đối nhiều, câu cá là chuyện nhỏ, phơi nắng đứa nhỏ thì không được.

Ông nói xong liền mở ghế gập trong tay rồi xếp theo thứ tự trên mặt đất.

\”Tới đây nào, Mãn Mãn ngồi gần ông ngoại, đừng tự mình rơi xuống nước, bên trong có cá lớn sẽ cắn người.\” Thịnh Tùng Khang lo lắng đứa nhỏ ham chơi cho nên cố ý nói như vậy để hù dọa, không cho cậu tò mò xuống nước chơi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.