Cuộc Sống Hàng Ngày Của Bé Yêu Quái – Ám Dạ Thiêu Đăng – 13, Ngày thứ 13 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Bé Yêu Quái – Ám Dạ Thiêu Đăng - 13, Ngày thứ 13

Thịnh Tùng Khang và Hứa Ngọc Như chỉ sinh ra một người con gái là Thịnh Mỹ Nghênh, hơn nữa thông gia bên nhà Kỳ gia đều là ở xa, cho nên từ nhỏ Kỳ Diệc Trần chính là cùng bọn họ lớn lên.

Bây giờ Kỳ Diệc Trần vô cùng quý trọng cơ hội được ở cùng ông ngoại bà ngoại, bởi vì từ lúc ba mẹ y xảy ra tai nạn, hai ông bà bởi vì không tiếp nhận được chuyện người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, song song đả kích này đã khiến cả hai đổ bệnh phải vào bệnh viện.

Mãi cho đến khi Kỳ Diệc Trần chết đều không có gặp qua bọn họ, y không biết có phải bọn họ cũng tìm kiếm y đến phát điên rồi hay không hay không.

Nhưng hiện tại những cái đó đều đã qua, đời này Kỳ Diệc Trần hy vọng người nhà đều khoẻ mạnh sống lâu trăm tuổi, luôn bồ cạnh y cùng nhau lớn lên.

\”A, anh ơi cái này cho anh ăn này.\” Thanh âm của Bạch Mãn đánh thức Kỳ Diệc Trần từ trong hồi ức.

Y nhìn vào đĩa thức ăn trước mặt thì thấy nhóc con đã đổ hết đồ ăn thừa vào đĩa của mình.

Kỳ Diệc Trần tức giận nhéo khuôn mặt nhỏ của cậu: \”Ai là người nói cái này cũng muốn cái kia cũng muốn hả, bây giờ ăn không hết mới nhớ tới anh trai, thật là nhóc con vô tâm.\”

Bé Bạch Mãn bị nắm khuôn mặt nhỏ, giả bộ đáng thương nắm hay tay chớp to mắt cầu xin anh trai tha cho: \”Anh troai giúp Mãn Mãn đi, Mãn Mãn ăn không hết mà ~\”

Kỳ Diệc Trần nhìn bộ dạng giả bộ đáng thương của đứa nhỏ, cố ý hừ lạnh một tiếng, hôn mạnh lên mặt đứa nhỏ một cái rồi mới buông ra.

Bé Bạch Mãn thấy vậy liền biết anh trai không tức giận nữa, còn cố ý cọ cọ lên người anh trai: \”Anh trai tốt nhất!\”

Thịnh Tùng Khang và Hứa Ngọc Như ngồi ở đối diện nhìn cử động của hai đứa nhỏ.

Nụ cười trên môi Thịnh Tùng Khang cũng chưa từng hạ xuống, bởi vì bé Bạch Mãn quá hiểu chuyện quá đáng yêu.

Lúc Thịnh Tùng Khang biết chuyện Kỳ Thiên Thành Thịnh và Mỹ Nghênh muốn nhận nuôi thêm một đứa nhỏ từng nói chuyện qua, biết được lai lịch của bé Bạch Mãn không rõ ràng, lúc ấy còn có chút do dự, hiện tại thấy bộ dạng này của đứa nhỏ, bọn họ hoàn toàn cảm thấy quyết định này quá là đúng đắn.

\”Mãn Mãn nhanh như vậy đã ăn xong rồi sao?\” Thịnh Tùng Khang đưa cho em trai một ly sữa bò.

Bé Bạch Mãn dựa vào anh trai vuốt bụng nhỏ: \”Mãn Mãn no rồi ~ ợ ~ cho nên không thể uống sữa bò ~ ợ ~\”

Nói xong cậu còn nhịn không được cười trộm ra tiếng.

Sở dĩ cậu nhớ tới bồn sữa của gấu trúc con như vậy là bởi vì cậu phát hiện ra sữa bò của nhân loại quá khó uống.

Sữa bột cậu còn có thể tiếp thu, nhưng còn sữa bò thật sự là không thể uống nổi.

Bé Bạch Mãn đem đầu chôn ở cánh tay anh trai không muốn uống sữa bò.

Thịnh Tùng Khang không có biện pháp, Kỳ Diệc Trần cũng không thích uống, cho nên ly sữa bò này chỉ có thể đưa cho ông uống: \”Vậy được rồi, ông ngoại sẽ uống hết sữa bò luôn.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.