Lúc Bé Bạch Mãn đi xuống lầu đặc biệt đáng yêu, lần này cậu không chọn cách chống tay bước lui về phía sau, mà nắm tay anh trai đi xuống từng bước một, mỗi một bước đều sẽ hít sâu một hơi chờ hai chân đều đạp lên bậc thang, sau đó lại nghiêm túc nhìn chằm chằm bậc thang tiếp theo. .
Chờ đến khi cả hai đứa đều đã tới nơi, bên cạnh liền vang lên tiếng vỗ tay.
“Mãn Mãn giỏi quá!”
Là người phụ nữ xa lạ kia.
Bé Bạch Mãn thẹn thùng trốn sau lưng anh trai.
Kỳ Diệc Trần nhấc Bạch Mãn đang thẹn thùng ở phía sau ra, giới thiệu: “Đây là bà ngoại anh, em cũng phải gọi là bà ngoại.”
Bé Bạch Mãn không biết bà ngoại nghĩa là gì, từ nhỏ đến lớn cậu chỉ có mỗi gấu trúc trưởng lão là người nhà.
“Bà ngoại?” Thanh âm mềm mại của bé Bạch Mãn khiến Hứa Ngọc Như phải hóa mềm.
Hứa Ngọc Như chính là bà ngoại của Kỳ Diệc Trần, khoảng thời gian trước bà cùng bạn học đi du lịch ở nước ngoài mãi đến hai ngày trước mới trở về, vừa trở về liền nghe bạn già nói Trần Trần bị ốm, vốn hôm qua tính sang thăm, nhưng Kỳ Thiên Thành đã đem theo hai đứa nhỏ tới công ty nên bà không tới nữa mà đợi đến sáng sớm hôm nay mới tới.
Hứa Ngọc Như bị tiếng gọi bà ngoại của bé Bạch Mãn làm cho vui vẻ ra mặt: “Thật đáng yêu, Mãn Mãn có thể nói cho bà ngoại biết con bao nhiêu tuổi rồi không?”
Bé Bạch Mãn không có cảm nhận được ác ý từ trên người bà cho nên cậu ngưỡng mặt, cười với Hứa Ngọc Như: “Mãn Mãn năm nay ba tuổi ạ!”
“Ba tuổi sao, giỏi quá!” Hứa Ngọc Như cảm giác tim mình đã bị đứa nhỏ này đánh cắp.
“Mãn Mãn có thấy đói bụng không? Bà ngoại đi làm đồ ăn cho con nha.” Đã lâu Hứa Ngọc Như không có xuống bếp, đây là lần đầu tiên bà mong chờ được nấu cái gì đó cho đứa nhỏ ăn.
Kỳ Diệc Trần ngăn cản bà ngoại đã bị đứa nhỏ dễ thương tóm gọn: “Bà ngoại, bà pha cho em ấy một ly sữa bò là được. Buổi sáng em ấy chỉ ăn như vậy thôi.”
Bé Bạch Mãn còn tìm trong ngăn tủ bình đựng sữa chuyên dụng của cậu, không một chút khách khí đưa cho Hứa Ngọc Như: “Đây bà ngoại ~ dùng cái này pha sữa ~ Mãn Mãn muốn uống một bình lớn.”
Hứa Ngọc Như tiếp nhận bình sữa, chuẩn bị đi pha sữa bột cho đứa nhỏ.
Bé Bạch Mãn ngồi dựa người lên anh trai ở trên sô pha, hai cái chân nhỏ còn lắc lắc.
Kỳ Diệc Trần nhìn đứa nhỏ như người không xương đang dựa vào mình: “Mãn Mãn ngồi thẳng, em không thể cứ luôn dựa người vào anh như vậy, bằng không sẽ bị vẹo xương.”
Tiểu Bạch Mãn tức giận phản bác: “Mãn Mãn sẽ không bị vẹo xương!”
Từ nhỏ cậu đã luôn thích dựa vào người như vậy, lúc trước là gấu trúc trưởng lão sau còn có đại ca Xuân Tửu, bọn họ đều chưa từng nói Mãn Mãn sẽ bị vẹo xương.
Kỳ Diệc Trần bất đắc dĩ, tính tình đứa nhỏ này còn rất bướng: “Được, sẽ không, sẽ không, vậy Mãn Mãn tự mình ngồi đi, em quá nặng, dựa vào anh làm anh có hơi mệt.”