Màn sương mỏng như tấm lụa mềm phủ lên hiên nhà ông bà hội đồng Kim, những giọt sương còn đang đọng lại trên tàu lá chuối lấp lánh dưới ánh sáng lờ mờ. Trong khoảng không tĩnh lặng, tiếng gà trống cứ như thế cất lên từng hồi.
Tiếng lửa tí tách, hòa cùng âm thanh sột soạt nhóm bếp, làn khói mỏng bắt đầu len lỏi qua mái tranh, mang theo hương thơm của rơm rạ và chút mùi khoai nướng phảng phất trong gió sớm.
Trí Tú vốn không phải là người dễ ngủ, nàng mở mắt nhíu mày nhìn xung quanh rồi lại mỉm cười hạnh phúc mà nép sau hơn vào người Trân Ni.
– Ni…
Nàng như con mèo nhỏ tinh nghịch chọt vào má Trân Ni, làm cô cũng từ từ mà mở mắt nhìn nàng. Trân Ni siết chặt cái ôm, kéo mền phủ lên kín đầu Trí Tú.
– Ưm…ngộp em…
Trí Tú vả cái chát vào tay của Trân Ni, cái người này mới dậy liền kiếm chuyện với nàng đã vậy còn cười nghe mà phát ghét. Phòng của cô hai tối hôm qua thì toàn tiếng thở sáng ra lại ngập tiếng cười, người không biết còn nói cô hai nhà này bị đa nhân cách.
– Sao em dậy sớm dạ? Hông quen chỗ nên khó ngủ hả?
Nàng lắc đầu vươn tay bóp má của Trân Ni.
– Không có, em quen giấc thôi, Ni ngủ thêm một chút đi.
Trí Tú một tay giữ mền che thân, một tay chống xuống giường khó khăn ngồi dậy. Trân Ni mếu máo giữ tay nàng lại.
– Em hông ngủ với chị hả?
– Ngốc, ai đời ngày đầu làm dâu lại trốn trong phòng ngủ đến trưa trật hả?
Nàng mỉm cười nghiêng đầu nhìn vào mắt Trân Ni.
– Má hông có trách em đâu, em ngủ một chút nữa đi.
Trí Tú lắc đầu bất lực, nàng lấy bộ quần áo được đặt ngay ngắn nơi đầu giường mà mặc vào.
– Ni có muốn tắm nước nóng không? Em nấu cho Ni nhé
Trân Ni thấy không thuyết phục nên cũng nhanh chóng mặc lại quần áo nhảy tọt xuống giường.
– Chị dậy với em
Dưới cái không khí ấm áp của miệt Vĩnh Long lúc sáng sớm, sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi thì Trí Tú và Trân Ni nắm tay nhau chậm rãi bước ra phía sau bếp. Trong bếp, con Hiền đang ngồi mần cá, thấy Trí Tú đến thì vui mừng, vội bỏ con cá còn đang giãy xuống, chạy lại gần.
– Em chào mợ! Mợ dậy hồi nào mà hong gọi em để em đem nước ấm cho mợ rửa mặt?
Nghe Hiền thưa, gia nhân trong nhà cũng lật đật khoanh tay cúi đầu, khiến Trí Tú ngại ngùng, nàng vẫn chưa quen lắm với mấy việc này. Trí Tú khẽ gật đầu đáp lại rồi đưa tay vén mấy sợi tóc lòa xòa trên trán Hiền, giọng dịu dàng
– Chào em, chị…à…mợ mới dậy thôi
Trân Ni nghe vậy mà lòng nở hoa, hạnh phúc siết lấy cái nắm tay của hai người. Cô không nhịn được mà trêu ghẹo
– Nãy giờ hổng nghe chào tui cà?
Hiền chớp mắt, nhìn sang Trân Ni, môi cong lên ghẹo ngược lại