[Cover – Satzu/Minayeon] Quan Hệ Thân Mật – [MNY] Chương 20 [H] – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cover – Satzu/Minayeon] Quan Hệ Thân Mật - [MNY] Chương 20 [H]

Ánh chiều tà ấm áp rọi vào bên trong cửa sổ sát đất, xuyên qua bức rèm che chiếu lên giường, phủ lên nửa gương mặt Nhã Nghiên.

Trận hoan du tối qua đã khiến Nhã Nghiên lâm vào tình trạng kiệt sức, Tỉnh Nam chiếm lấy nàng không biết mệt mỏi, khiến cho cơ thể nàng đã lâu không buông thả chịu không nổi, ngủ thẳng đến lúc mặt trời lên cao vẫn chưa có dấu hiệu thức dậy.

Vốn tưởng đâu chẳng qua mới chỉ tám, chín giờ sáng, nhưng đến khi Nhã Nghiên mở to mắt ra, phát hiện ánh mặt trời ngoài cửa sổ vô cùng chói mắt, hiển nhiên đã đến chiều.

Mái tóc dài luôn được Nhã Nghiên búi lên cao lúc này đã không chút nào gò bó tản trên đầu vai, theo động tác ngồi dậy của nàng mà phủ kín bờ vai, nàng chống người từ từ ngồi dậy, nghiêng đầu trông thấy Tỉnh Nam đang đứng tựa bên khung cửa sổ, trên tay kẹp điếu thuốc, phát hiện động tĩnh mà quay đầu lại.

Trông thấy Nhã Nghiên thức dậy, Tỉnh Nam dập tắt điếu thuốc trong tay, đóng cửa sổ đi lại, cười rất mê người mà cưng chiều: \”Dậy rồi?\”

Nhã Nghiên hờ hững gật đầu, thấy Tỉnh Nam vươn tay muốn đỡ nàng, do dự một hồi, vẫn là không ngăn cản, để cho cô đỡ vai nàng ngồi dậy. \”Mấy giờ rồi?\”

\”Đã ba giờ chiều rồi, tôi thấy em ngủ say, nên đã không đánh thức em.\” Tỉnh Nam nói xong, đứng dậy hỏi dò: \”Đói bụng chưa? Tôi kêu người làm nấu chút thức ăn cho em?\”

Lắc đầu từ chối ý tốt của Tỉnh Nam, Nhã Nghiên quấn chăn xuống giường, nói: \”Tôi không đói, không còn sớm nữa, tôi phải trở về nhà.\” Nhã Nghiên nói xong, nhìn quanh tứ phía một chút, sắc mặt tối sầm, hỏi: \”Quần áo tôi đâu?\”

\”Em đang nói tới mấy thứ bị tôi cởi ra tối hôm qua sao?\” Rõ ràng nhìn ra Nhã Nghiên cực kỳ tránh né dùng từ ngữ nhắc tới tối hôm qua, Tỉnh Nam lại cố tình khơi gợi chuyện đó, giọng điệu cực kỳ ám muội, khiến người tưởng tượng.

Nếu Tỉnh Nam có ý để nàng đi, vậy thì không cần Nhã Nghiên lên tiếng, Tỉnh Nam cũng sẽ chuẩn bị sẵn một bộ quần áo đúng theo số đo của nàng để nàng tắm rồi thay, giờ theo thái độ này của Tỉnh Nam, rõ ràng là cố ý không để nàng đi. Trong lòng nàng biết Tỉnh Nam đã ngang rồi, thì cua cũng phải nhường mấy phần, nên Nhã Nghiên cũng không đấu võ mồm với cô, đơn giản xoay người đi mở tủ quần áo, ý đồ tìm được vài món quần áo thích hợp.

\”Đừng tìm.\” Lạnh mắt nhìn Nhã Nghiên phí công tìm kiếm, Tỉnh Nam ngồi trở lại sô pha, một tay chống đầu, một tay đặt lên nệm ghế, cười quyến rũ. \”Nếu tôi đã cố tình đem em đi giấu, em cho rằng mình còn có thể trốn thoát được à?\”

Danh Tỉnh Nam vô lại thì ai cũng biết, giờ mà đi chỉ trích cô mấy chuyện này đối với cô mà nói khác nào kể ba chuyện cười chẳng lên quan gì cô, Nhã Nghiên lạnh lùng liếc cô, nói: \”Tỉnh Nam, công ty còn rất nhiều chuyện chờ tôi về xử lý, cô phải để tôi đi.\”

\”À, xém chút quên nói với em, chuyện tôi bắt em đi thì Tử Du trong lòng biết rõ, nên em ấy không chỉ không ra tay ngăn cản, ngược lại còn rất ủng hộ tôi làm vậy nữa kìa.\” Phát giác Nhã Nghiên nhíu mày, tâm trạng Tỉnh Nam càng thêm tốt. \”Hơn nữa, bây giờ tổng giám đốc của Chu thị là Tử Du, năng lực làm việc của em ấy ai cũng biết, làm gì còn cần đến em bận tâm?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.