Xe Tỉnh Nam chạy thẳng một đường vào nhà cũ Danh gia, đến khi Nhã Nghiên thấy rõ mình đang ở nơi nào, sắc mặt nàng hoảng hốt, không hề suy nghĩ lập tức mở cửa xe bước xuống.
Nhã Nghiên vừa chui ra khỏi xe, cánh cổng sắt to lớn bên ngoài vườn hoa đã bị người làm nhanh nhẹn khóa lại, không thể không khiến Nhã Nghiên nhìn thấy mà thán.
\”Cô muốn bắt cóc tôi?\” Nhã Nghiên suy xét điệu bộ này của Tỉnh Nam, chậm rãi trầm giọng nói: \”Danh Tỉnh Nam, nếu cô đã quên, hay là để tôi nhắc lại một lần nữa cho cô tỉnh, bây giờ tôi đã là vợ sắp cưới của người khác, chúng tôi sẽ nhanh chóng cử hành hôn lễ. Chuyện cô làm bây giờ, nó không giống việc cô nên làm lại càng không phải là hành vi của một người trưởng thành, quả thật vô cùng ấu trĩ.\”
Tỉnh Nam tựa người lên cửa xe, giống như vừa nghe được một câu chuyện vô cùng nực cười, cô chống khuỷu tay lên nóc xe cười vui vẻ: \”Lâm Nhã Nghiên, bây giờ em đã bước vào cánh cửa Danh gia, em nghĩ em còn có thể bước ra ngoài để kết hôn với người khác sao?\” Nói xong, cô đi về phía Nhã Nghiên, miệng cười quyến rũ, bàn tay vuốt cằm Nhã Nghiên cũng vô cùng dịu dàng. \”Tôi nên nói là em thật sự không hiểu con người tôi, hay nên nói em ngây thơ quá rồi đây?\”
Thật ra trong lòng Nhã Nghiên hiểu, lúc này đây Tỉnh Nam mang nàng đi, thì tuyệt đối sẽ không dễ dàng thả nàng ra. Nhưng nàng ngàn vạn lần không ngờ đến, đó là Tỉnh Nam sẽ đưa nàng trở về nhà cũ Danh gia. Trong trí nhớ của nàng về Danh gia, tất cả đều rõ như tạc, chỉ là những thứ đó dường như đều trở mặt, trở nên xa lạ một cách mỉa mai, từng thứ từng thứ đang cười chê hai người nuốt lời, cười nhạo nàng đã từng đồng ý với mẹ Danh sẽ rời khỏi Tỉnh Nam, không còn dây dưa với Tỉnh Nam nữa, nhưng mười năm nay cho đến giờ nàng đều chưa từng làm được.
\”Đưa tôi rời khỏi nơi này.\” Nhã Nghiên hạ giọng, không còn cường thế lạnh lùng như trước, nhỏ đến không thể nghe thấy nhưng vẫn lộ ra sự bất lực và chùn bước. \”Chỉ cần rời khỏi nơi đây, đi đâu tôi cũng đều tùy ý cô.\”
Nhìn thoáng qua sắc mặt Nhã Nghiên không tốt lắm, Tỉnh Nam đoán được nguyên nhân, tay cô vuốt ve Nhã Nghiên càng thêm dịu dàng, mang theo vô vàn cưng chìu cùng với thương xót. \”Sỡ dĩ tôi đưa em về Danh gia, chính là muốn nói cho em, cũng nói cho toàn bộ người trong Danh gia từ trên xuống dưới biết, từ nay về sau, ngoại trừ em, không một ai có thể bước vào cửa lớn Danh gia.\”
\”Đừng náo loạn.\” Nhã Nghiên vẫn kháng cự, trong ánh mắt nàng rõ ràng để lộ ra hoang mang lo sợ, rất hiếm khi nàng không kịp che giấu, nàng gạt mạnh tay Tỉnh Nam ra, từ chối đụng chạm của cô, cũng từ chối cứu rỗi của cô. \”Chính Quốc sẽ nhanh chóng từ nước ngoài bay về đây, đợi anh ta quay lại chúng tôi sẽ cử hành hôn lễ.\”
Lời nói của Nhã Nghiên so với cảnh cáo Tỉnh Nam, càng giống như từng giây từng phút cảnh tỉnh chính mình. Tỉnh Nam quan sát cô thật kỹ, cô nhún vai không nói gì, chỉ lập tức kéo Nhã Nghiên đi vào nhà.
Danh gia vẫn bài trí trang hoàng quen thuộc như mười năm trước, từ sau khi Danh gia nhị lão di cư sang nước ngoài, mọi thứ ở nơi đây giống như chưa từng có ai động đến. Nhã Nghiên một mạch quen thuộc lên lầu đi vào phòng ngủ Tỉnh Nam, cho đến khi đóng lại cửa phòng, Tỉnh Nam mới thả tay nàng ra.