[Cover – Satzu/Minayeon] Quan Hệ Thân Mật – [MNY] Chương 17 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cover – Satzu/Minayeon] Quan Hệ Thân Mật - [MNY] Chương 17

Từ sau khi Danh lão gia giao toàn quyền xí nghiệp Danh thị cho Tỉnh Nam quản lý, Danh gia nhị lão liền di cư sang nước ngoài, hiếm khi hỏi đến chuyện công ty. Cho nên, khi mẹ Danh nghe Tỉnh Nam gọi điện thoại đến, lập tức bỏ lại nhóm các bà đang ngồi uống trà, vô cùng mừng rỡ chạy về nhà.

Lúc mẹ Danh về tới nhà, Tỉnh Nam đã từ sân bay về nhà trước rồi, nghe tiếng người làm mở cửa, cô mới dời tầm mắt từ bộ sưu tập đồ cổ của Danh lão gia ra ngoài cửa, xoay người đi nghênh đón mẹ Danh.

\”Hôm nay làm sao rảnh rỗi như vậy, chạy về gặp mẹ và ba con đây?\” Mẹ Danh vừa vào cửa, nhìn thấy Tỉnh Nam, mỉm cười hỏi.

Tỉnh Nam đi theo mẹ Danh vào ngồi xuống sô pha, rồi mới nói: \”Dạo trước mẹ về nước không đến gặp con, nên con chỉ có thể tự mình chạy qua đây gặp mẹ thôi.\”

Mẹ Danh nghe Tỉnh Nam thoại hữu trung thoại (trong lời có lời), bà cũng không trả lời, chỉ thong dong nhận lấy tách trà người làm bưng lên, sau đó kêu người làm rời khỏi phòng khách.

Tách trà lài vừa mới pha tỏa hương thơm ngào ngạt, mẹ Danh uống một cách tao nhã, từ tốn hỏi: \”Con muốn nói gì?\”

\”Mười năm trước ba và mẹ chỉ biết con thích con gái, mấy năm nay ba mẹ đối với con rất khoan dung, thậm chí những người lui tới bên con ba mẹ cũng có thể đối đãi thân thiết, cho nên con nghĩ không ra, vì sao mẹ lại vẫn cứ nghiêm khắc với Lâm Nhã Nghiên như vậy?\”

Mẹ Danh vốn im lặng uống trà, cho đến lúc này, bà mới nặng nề đặt tách trà xuống, vẻ mặt tao nhã lộ ra thần thái không giận mà uy. \”Vì cô ấy là đại tiểu thư Chu gia, mẹ chỉ nói cho cô ấy biết làm thế nào mới là tốt nhất, mới không làm hỏng tình nghị giữa hai nhà Danh – Chu nhiều năm nay. Mẹ rất hiểu tính con, những gì con muốn làm mẹ cản không nổi, mẹ không quản được con, nhưng Nhã Nghiên thì khác, cô ấy hiểu được khi nào thì nên làm gì. Nếu lúc đó hai con còn tiếp tục ở bên nhau, khó tránh khỏi hai nhà Danh – Chu sẽ bị người ta chê cười, con làm cho người ngoài nhìn hai nhà chúng ta thế nào đây, vậy thì tự nhiên khi không bị mất giao tình giữa hai nhà.\” Nói xong, mẹ Danh giấu đi vài phần tội lỗi, thở dài nói: \”Ngoại trừ Nhã Nghiên, con muốn ở bên loại phụ nữ nào mẹ cũng chấp nhận, nếu có trách thì trách mẹ không sinh con là một đứa con trai.\”

Tỉnh Nam thật bình tĩnh, bĩnh tĩnh quá mức, dù là mẹ Danh thì cũng không đoán ra suy nghĩ của cô vào lúc này. Trà trên bàn đã hơi lạnh, Tỉnh Nam nhấp một ngụm, thở một hơi nghẹn ở ngực, nói: \”Khi con nhận ra mình thích con gái, là bởi vì Nhã Nghiên. Trên thế giới này sẽ không có người thứ hai giống cô ấy, khiến con hạnh phúc như vậy cũng khiến con đau khổ như vậy, thường cho con hy vọng lại làm cho con thêm tuyệt vọng. Mặc kệ bên cạnh con đến rồi đi bao nhiêu người, vị trí trong tim con vẫn chỉ có cô ấy, từ trước đến giờ cũng sẽ không thay đổi. Mẹ, mẹ không biết con yêu cô ấy đến nhường nào, nên mẹ mới có thể làm những chuyện như vậy, con không muốn đem ngần ấy năm con khiến cô ấy đau khổ đổ lỗi cho bất kỳ người nào, chỉ trích ai mới là kẻ đầu sỏ gây nên, con chỉ hy vọng mẹ đừng nhúng tay vào chuyện của chúng con nữa. Chỗ trống trong tim con, ngoại trừ cô ấy, không một ai có thể thay thế được.\”

Trong đôi mắt mẹ Danh rõ ràng để lộ rung động, tuy Danh Tỉnh Nam là con gái của bà, nhưng bà chưa từng nghe con gái bà nói nhiều lời thật lòng như vậy. Tỉnh Nam trong quá khứ nói không ít lời lẽ ngon ngọt dỗ dành khiến bà mặt mày hớn hở, bề ngoài thì tô son trét phấn ngụy trang, bà vẫn luôn cho đó là chuyện đương nhiên, con gái của mình có sự nghiệp có nhan sắc, bên cạnh lại có nhiều cô nàng vây quanh, căn bản không thể nào sống không tốt được.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.