Tiếng xe ô tô Tỉnh Nam rời đi, dù là cách cửa sổ vẫn nghe loáng thoáng được, cho đến khi tiếng động cơ xa dần, Nhã Nghiên mới đứng dậy, đi xuống lầu.
Tỉnh Nam đột nhiên bỏ về khiến cho phòng khách vốn im lặng giờ càng thêm yên tĩnh hơn, sắc mặt Nhã Nghiên bình thản, chỉ nghiêng đầu hỏi chú Cảnh đã chuẩn bị cơm tối xong chưa.
\”Nếu còn chưa khai tiệc, không bằng chúng ta tán gẫu chuyện khác đi?\” Không khí vô cùng quỷ dị rồi, Anna còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn, cố tình lên tiếng, bộ dáng thật nôn nóng. \”Vừa lúc Tỉnh Nam đi rồi, dù sao người cũng không ở đây, chúng ta nói một chút về chuyện riêng tư của chị ấy chắc không sao đâu.\”
Cái tên Tỉnh Nam khiến trong lòng Nhã Nghiên nổi lên cảm giác khác thường, nàng im lặng, chỉ chờ Anna nói tiếp.
\”Nhã Nghiên, tôi từng thích Tỉnh Nam bao nhiêu, chị đều biết, tôi vì sao có chết cũng phải theo đuổi chị ấy, chị cũng biết.\” Anna dựa lưng vào ghế sô pha, chân bắt chéo lên, mắt phượng hơi híp lại, lóe ra chút gian xảo. Nói ra tâm ý của mình đối với Tỉnh Nam, vậy mà nàng thật sự không chút rụt rè thẹn thùng. \”Chẳng lẽ chị không tò mò sao? Nếu tôi yêu chị ấy đến vậy, vì sao lúc trước lại chủ động đưa ra đề nghị ly hôn?\”
Trong lời nói của Anna có chút ý làm khó dễ, cho dù là người không hiểu tình hình, lúc trước thấy hành động của Tỉnh Nam cũng có thể đoán được quan hệ của họ không bình thường, mà bây giờ Anna còn nói vậy, không chỉ không đúng lúc, mà thái độ cũng có vẻ mơ hồ không rõ.
Mọi người đều im lặng, dường như cảm giác bầu không khí tràn ngập mùi thuốc súng, Tử Du nhấp trà không nói câu nào, Sa Hạ thì ánh mắt mơ hồ lóe sáng như xem kịch vui, mà chú Cảnh và Chính Quốc thì một người im lặng còn một người lại không hiểu gì cả.
Nhã Nghiên không đếm xỉa đến sự đối chọi gay gắt trong lời nói của Anna, nàng chỉ thản nhiên từ chối. \”Tôi không có hứng thú.\”
Có tin đồn gì đáng để nghe chứ?
Về đáp án này, căn bản không cần người khác đến nhắc nhở nàng, so với người khác nàng càng hiểu rõ hơn. Vì nguyên nhân đã rõ, cho nên nàng mới cảm thấy đau lòng, cảm thấy khó chịu, cảm thấy thẹn thùng xưa nay chưa từng có.
Trong bữa cơm tối, vì chuyện xảy ra lúc nãy, nên mọi người vẫn không nói gì chỉ vùi đầu ăn cơm, không khí lạnh lẽo vô cùng. Chính Quốc có vẻ không chịu nổi bầu không khí đầy áp lực này, quay đầu nhìn Nhã Nghiên với ánh mắt nghi hoặc, nhưng rốt cuộc vẫn không nhận được ánh mắt đáp lại hay là nửa câu giải thích của Nhã Nghiên.
Dùng cơm xong, Tử Du lập tức đưa Sa Hạ rời khỏi nơi thị phi này, trở về phòng ngủ. Chú Cảnh căn dặn người làm dọn dẹp bàn ăn, sau đó mọi người đều rời khỏi phòng khách, chỉ còn lại Nhã Nghiên, Anna và Chính Quốc ngồi ở sô pha, mặc cho tiếng ồn của mấy chương trình quảng cáo vang lên trong TV, không ai chủ động lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
\”Chính Quốc tiên sinh?\” Không biết im lặng bao lâu, Anna lên tiếng trước tiên, là nói với Chính Quốc đang ngồi cạnh Nhã Nghiên: \”Có chút chuyện, tôi muốn nói riêng với Nhã Nghiên, không biết anh có thể…\”