Làm luật sư, Du Trịnh Nghiên hình như chưa thua trận nào, không chỉ là lên tòa án bất chấp thủ đoạn, mà còn là do nàng thu thập được những chúng cứ quan trọng có liên quan vụ án.
Đương nhiên, mỗi lần thu thập tư liệu thì thủ đoạn cũng không nhất định là quang minh chính đại.
Trịnh Nghiên cau mày, tựa hồ cảm thấy không ổn nhìn Sa Hạ, chần chờ hỏi: \”Bồ xác định muốn làm vậy sao?\”
\”Bồ cảm thấy mình là vậy rất quá đáng sao?\” Sa Hạ nhíu mày, hỏi lại Trịnh Nghiên.
\”Không.\” Trịnh Nghiên lắc đầu, vẻ mặt phức tạp. \”Nhưng mà làm vậy, là không thể quay đầu lại.\”
\”Mình không còn lựa chọn nào khác.\” Sa Hạ nói xong, cúi đầu lấy từ trong túi xách ra một phong thư, để lên trước mặt Trịnh Nghiên, \”Trịnh Nghiên, chuyện này mình không hy vọng bất cứ kẻ nào biết.\”
\”Yên tâm đi.\” Trịnh Nghiên cũng không mở phong thư ra xem, nàng chỉ thản nhiên liếc nhìn Sa Hạ một cái, sau đó lên tiếng trả lời, bỏ phong thư vào túi xách. \”Trong vòng ba ngày, cho bồ kết quả.\”
\”Mình biết hiệu suất làm việc của bồ.\” Thật ra Sa Hạ không lo lắng, nên nàng nhấp một ngụm cà phê, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ. Không khí dần trở nên im lặng, Sa Hạ quay đầu lại, đổi đề tài khác, nói: \”Còn nữa, lần này bồ về, có nói với Tỉnh Đào không?\”
Trịnh Nghiên dừng động tác trên tay một chút, nàng ngước mắt lên nhìn Sa Hạ, hơi giật mình rồi lấy lại tươi cười, nói: \”Chưa nói.\”
\”Hai người sao vậy?\” Sa Hạ sâu sắc phát giác Trịnh Nghiên nửa muốn nói nửa không, nàng quay đầu lại, hơi hơi nhíu mày.
\”Chúng mình còn có thể thế nào?\” Trịnh Nghiên nói xong, cúi đầu gài túi xách lại, sau đó đeo lên vai, đứng lên. \”Mình phải về Sở sự vụ một chuyến, không uống cà phê với bồ được.\”
\”Ờ.\” Sa Hạ gật gật đầu, có hơi lo lắng nhìn Trịnh Nghiên xoay người rời đi, trong lòng cảm giác có gì đó không ổn.
Tạm biệt Trịnh Nghiên, Sa Hạ nhớ Tử Du còn ở nhà chờ mình, bắt một chiếc taxi chạy về nhà.
Vào nhà, Sa Hạ đứng ở cửa đổi giày, vừa đổi giày vừa nhìn xung quanh tứ phía, phát giác trong nhà im lặng kì lạ, tìm một vòng cũng không thấy bóng dáng Tử Du đâu hết.
Thay giày xong đi vào phòng khách, Sa Hạ vừa mở miệng định kêu tên Tử Du, nghiêng đầu liền nhìn thấy Tử Du đang ngồi trên xích đu ngoài ban công, khó trách vừa rồi ở cửa không thấy người.
Nhẹ nhàng đi qua, Sa Hạ đi vòng qua xích đu đên bên người Tử Du, liền thấy hai mắt Tử Du nhắm nghiền đón lấy ánh nắng mặt trời, biểu tình trên mặt chỉ có lúc ngủ mới ôn hòa mà an nhàn như vậy.
Sa Hạ yên lặng đứng nhìn Tử Du, tất cả mạnh mẽ đều ngay giây phút này mà tĩnh lặng, nàng khẽ cong khóe miệng cười cười, vươn tay hất hất mái tóc che trước trán Tử Du, không nghĩ chỉ một động tác nhẹ như vậy lại đánh thức Tử Du.
\”Về rồi à?\”
\”Ừ.\” Sa Hạ nhợt nhạt lên tiếng, cười nói: \”Tôi đánh thức cô sao?\”