Từ sau khi không cần đi làm, Sa Hạ mỗi ngày đều ở nhà, tận tình hưởng thụ Tử Du săn sóc tỉ mỉ quan tâm nàng, như những ngày nhàn nhã tự do tự tại của nữ vương.
Rõ ràng chuyện như lửa sém lông mày, nhưng Sa Hạ vẫn không có động tĩnh gì, cũng không tính toán gì luôn, người ngoài nhìn vào khó tránh khỏi sốt ruột, nhưng một chút ý muốn phản kích Thấu đại tiểu thư cũng không hề có. Sa Hạ vui vẻ tiêu diêu tự tại, Tử Du cũng không hỏi gì cả, mỗi ngày chỉ làm những chuyện để thỏa mãn yêu cầu của Sa Hạ mà thôi, thiếu chút nữa cưng chiều Sa Hạ đến tận trời luôn rồi.
Tử Du vốn là người dịu dàng săn sóc, cho dù ngoài miệng thường hay chiếm tiện nghi của Sa Hạ, nhưng bên trong thì yêu thương Sa Hạ còn hơn so với bất cứ người nào. Lúc trước không biểu lộ ra mặt, nhưng mấy ngày nay cô thường cố ý biểu hiện ở lời nói, Sa Hạ yên lặng nhìn thấy tất cả những chuyện này, tuy miệng nàng chưa nói gì, nhưng trong lòng nàng thiếu điều muốn nở hoa.
Mấy ngày này, trời cứ mưa rồi tạnh rồi mưa rốt cuộc thời tiết cũng khá tốt lên, Sa Hạ ngồi ở ban công tắm nắng, dưới ánh nắng ấm áp, Sa Hạ thích ý đến mức muốn giơ ngón cái lên khen ngợi.
Sa Hạ nhắm mắt mơ mơ màng màng đang muốn ngủ, đột nhiên nghe thấy cửa kính phía sau bị đẩy ra, sau đó có người từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy nàng, từ lúc người đó đi đến, hương vị nước hoa tươi mát cũng theo đó mà tỏa hương, tràn đầy hơi thở của nàng.
“Tử Du…” Sa Hạ khẽ nỉ non ra tiếng, nhưng không nói thêm gì nữa, nàng vẫn nhắm mắt, dưới ánh mặt trời cùng vòng tay ấm áp của Tử Du, buồn ngủ càng lúc càng nhiều.
Tử Du nghe Sa Hạ làm nũng, chỉ khẽ cười bên tai Sa Hạ, hơi thở của cô phả trên gương mặt Sa Hạ, khiến nàng ngứa ngứa không được tự nhiên, nàng lắc đầu muốn tránh, lại vừa vặn chạm vào khóe miệng Tử Du.
“Ách, cô cố ý, uhum…” Xúc cảm mềm mại khiến Sa Hạ tỉnh ngủ, nàng phẫn hận mở mắt, lời trong miệng còn chưa nói xong, đã giật mình vì bị Tử Du bá đạo hôn xuống, miệng oán giận hóa thành tiếng thở dốc, không còn cơ hội nói chuyện.
Nụ hôn bất thình lình và rất cường thế, hại Sa Hạ thở không xong cuối cùng chỉ có thể nhẹ đẩy ngực Tử Du, mới có thể thoát ra khỏi kìm chặt của cô. Sa Hạ thật vất vả lắm mới thoát ra được, giống như con mèo Ba Tư bị dọa sợ, từ trên ghế nhảy dựng lên, vừa liếm liếm khóe miệng, vừa theo bản năng cảnh giác cách xa Tử Du một chút.
Phản ứng này của Sa Hạ thật sự là quá mức thú vị mà đáng yêu, khiến Tử Du vừa nhìn thấy liền ‘phì’ cười ra tiếng. Không cười còn đỡ, cười ra không khác gì châm ngòi Sa Hạ phát hỏa, nàng hung tợn quay người trở lại, há miệng muốn đi cắn Chu Tử Du đáng giận này.
Đáng tiếc thân mình Sa Hạ vừa mới dừng trước mặt Tử Du, Tử Du giống như đoán được hành động tiếp theo của nàng, liền thuận thế đem Sa Hạ ôm vào lòng, Sa Hạ liền giống như một ngọn liễu phiêu diêu đón gió, không có trọng tâm đổ ập vào lòng Tử Du.
“Uy, đùa giỡn lưu manh.” Sa Hạ hận không thể lập tức thoát khỏi tay Tử Du bỏ chạy, nhưng thân mình trong tư thế ái muội này khiến nàng đứng không vững, phiêu phiêu lắc lắc một hồi, vẫn phải ngã vào lòng Tử Du, trơ mắt nhìn cô ấy chiếm tiện nghi của mình.