Tử Du nói ra làm Sa Hạ nhất thời có chút phản ứng, nàng hơi động đậy thân mình mở to mắt nhìn Tử Du, sau đó vuốt vuốt mặt Tử Du, dùng giọng điệu vui đùa nói: “Tại sao hỏi như vậy? Chẳng lẽ cô lén lút ở ngoài làm chuyện có lỗi với tôi?”
Sa Hạ trưng ra bộ dáng không an tâm, trên mặt không lộ ra biểu cảm gì, Tử Du nhìn nàng, rồi sau đó chỉ cười ôm lấy nàng, trở mình, Sa Hạ thấy trước mắt như trời đất đảo lộn, đến khi nàng tỉnh táo lại thì đã bị Tử Du đè trên giường.
“Á!” Hành động xảy ra bất thình lình làm Sa Hạ hơi mất hứng, nàng kêu một tiếng, liền thấy Tử Du nằm ngủ thẳng bên cạnh nàng, ngồi dậy kéo qua chiếc chăn bị đá lúc nãy, đắp lên cả hai, giọng điệu nhẹ nhàng mà cường thế, nói: “Ngủ.”
Luôn ra lệnh người khác như Thấu Kì Sa Hạ thì làm sao chịu được bị Tử Du ra lệnh, nàng muốn phản đối, tiếc là đầu đặt lên chiếc gối êm dịu. Nàng nhấp hé miệng, không thèm so đo với Tử Du, nhắm chặt mắt lại ngủ.
Đêm qua ở Thấu gia ngủ không được, nay về tới nhà, lại thêm một trận hoan ái lúc nãy, Sa Hạ cảm thấy buồn ngủ trầm trọng, cho đến khi nàng mở mắt ra lần nữa, sắc trời bên ngoài cửa sổ đã trầm xuống.
Theo thói quen đưa tay chạm đến Tử Du nằm bên giường, nhưng ngón tay lại rơi vào khoảng không, nghiêng đầu nhìn, vị trí bên cạnh không có người, vậy là Tử Du đã dậy từ lúc nào rồi. Sa Hạ lười biếng ngồi dậy, thò tay qua giá áo bên giường lấy áo khoác vào, vừa mặc vừa xuống giường đi ra phòng khách.
Phòng khách không bật đèn, Sa Hạ đi ra chỉ thấy rất yên ắng, nàng nhìn xung quanh tứ phía, ở gần ban công tìm được bóng dáng Tử Du.
Tử Du đưa lưng về phía Sa Hạ ngồi ở bên cạnh cánh cửa kính ngoài ban công, mặt trời lúc chạng vạng còn sót lại chút ánh sáng buổi chiều tà chiếu lên trên mặt cô, khuôn mặt cô có chút đăm chiêu, dáng hình xinh đẹp tinh xảo dù ở dưới sắc trời mờ tối cũng vẫn tỏa sáng mê người. Nhưng là trên mặt Tử Du tràn ngập cô đơn tịch liêu, không biết cô đang nghĩ gì, bộ dáng trầm mặc không khỏi khiến Sa Hạ đau lòng.
Sa Hạ đứng lặng yên nhìn Tử Du một cách xuất thần, một hồi lâu sau nàng mới rón rén đi qua, sau đó ngồi xuống bên người Tử Du, hai tay vòng qua cổ cô, cười tươi nhìn cô: “Suy nghĩ gì đó?”
“Dậy rồi?” Tử Du không trả lời, chỉ thu lại tầm mắt đang nhìn chăm chú ngoài cửa sổ, dừng trên người Sa Hạ.
“Ừm.” Sa Hạ ứng thanh, tò mò nhìn di động trên tay Tử Du, hỏi: “Gọi điện cho ai à?”
Tử Du thản nhiên nói: “Vừa rồi Danh Tỉnh Nam gọi cho tôi, em ngủ say quá, nên tôi không đánh thức em.”
Sa Hạ tò mò: “Chuyện gì vậy?”
Tử Du lắc đầu: “Không có gì, chẳng qua nghe được chút phong phanh, nên gọi cho tôi xác nhận.”
“Ừ.” Hiếm khi có được thời gian thanh nhàn, Sa Hạ cũng không muốn nhắc tới mấy chuyện khiến người phiền muộn này, nàng gật gật, sau đó đổi đề tài, nói: “Tôi ngủ bao lâu?”
Tử Du chế nhạo nói: “Em ngủ thẳng suốt sáu tiếng rồi.”
Sa Hạ kinh ngạc nhìn đồng hồ trên tường, nói “Tôi ngủ lâu vậy sao?”