Thấu Kì Sa Hạ chưa từng nghe ba nói với nàng như vậy, cảm giác này đúng thật là như đâm một nhát dao vào tim nàng.
Giọng điệu ba Thấu cương quyết làm Sa Hạ dừng bước, Sa Hạ quay đầu lại, hướng về phía ông bất đắc dĩ cười cười, nói: “Ba ba, là ba đang ép con.”
“Nghiêu Hải.” Mẹ Thấu chung quy mềm lòng, nghe chồng nói như vậy, bà ngồi vào bên người ông kéo kéo tay áo, ý bảo ông đừng nói nữa.
Lời Sa Hạ nói ra làm cho sự kiên định trong lòng ba Thấu trong nhất thời hơi chút buông lỏng, nhưng giọng điệu vẫn cương quyết như trước: “Chính con quyết định đi.”
“Chủ tịch.” Có lẽ Thấu Kì Nghiêu Hải có thể dùng cương vị người cha bắt buộc Thấu Kì Sa Hạ phải đưa ra một lựa chọn khó khăn, nhưng Tử Du không nỡ nhìn Sa Hạ khó xử. “Ngài làm vậy, ngoài việc khiến cho Sa Hạ khó xử, cũng không giải quyết được vấn đề gì.”
Trong lòng ba Thấu không phải không hiểu đạo lý này, nhưng nghe Tử Du nói vậy, cơn tức của ông không kiềm chế được lại nổi lên, lời nói ra càng thêm sắc bén: “Đây là chuyện nhà của ta, không cần người ngoài đến đây chỉ điểm ta nên làm thế nào.”
“Con không nghĩ là chỉ điểm ngài điều gì, đúng vậy, đây là chuyện nhà của ngài, con không có tư cách can thiệp.” Mắt Tử Du híp lại, giọng điệu vẫn ôn hòa nhanh chóng trở nên cứng rắn. “Nhưng là chuyện của Sa Hạ, con không cách nào khoanh tay đứng nhìn. Cô ấy là con gái của ngài, chứ không phải là vật tư hữu của ngài, cũng không phải người máy để ngài tùy ý điều khiển, là một người trưởng thành, cô ấy có quyền được lựa chọn cuộc sống cô ấy muốn.”
Rõ ràng nói Thấu Kì Sa Hạ không phải vật tư hữu của bất kỳ ai, nhưng trong giọng nói của Chu Tử Du lộ ra tư thế, cứ như là đang công khai biểu thị quyền sở hữu của mình. Nghĩ vậy, Sa Hạ rõ ràng đang thấy mất mát khổ tâm, đột nhiên trở nên tươi tắn hơn. Nàng chưa từng nghĩ, người cha luôn hô mưa gọi gió của mình, rồi cũng có một ngày bị người ta không hề khách khí gì thuyết giáo như thế. Hơn nữa người này là người vẫn luôn giả vờ trưng ra dáng vẻ ôn hòa, Chu Tử Du.
“Cô có quyền gì nói những chuyện này với tôi?” Ba Thấu tức đỏ mắt, ông hung hăng trừng mắt nhìn Tử Du, nói: “Hạ Hạ trở nên phản nghịch như hôm nay, nó chống đối ta như vậy, tất cả đều do một tay cô tạo thành.”
“Đủ!” Sa Hạ lạnh lùng cắt ngang ba Thấu, nàng xoay người, đứng thẳng người hướng về phía ông cùng mẹ Thấu, trong mắt mắt chợt lóe qua bi thương, nhưng rất nhanh bị quật cường che giấu đi. “Nếu một cái nhà tràn ngập bức bách và cưỡng chế, không hề có một chút khoan dung ôn nhu, nhà như vậy, không trở về cũng được!”
“Được, được.” Ba Thấu đứng lên, tức giận đến thân mình có chút phát run, ông chỉ vào Sa Hạ, đối bên cạnh mẹ Thấu nói: “Thấy chưa? Đây con gái do bà dạy dỗ đó, cánh đủ cứng rồi, đã bắt đầu học được cách chống đối ta rồi. Trong mắt nó, làm gì còn có người cha này!”
Sa Hạ đè nặng trong ngực, nàng không hề lùi bước mà đi về phía ba Thấu, đứng trước người ông. “Đừng xả cơn tức giận của ba lên người mẹ, ba đừng quên, dù con có là bộ dáng gì đi chăng nữa, trong đó cũng có một nửa là công lao của ba!”