Sa Hạ một đường lôi kéo Tỉnh Đào ra quán bar, thẳng đến khi đi vào con hẻm nhỏ bên cạnh quán bar, nàng mới buông tay ra.
“Chị làm cái gì vậy?!” Tỉnh Đào rất không vui giật tay ra khỏi sự kìm chặt của Sa Hạ, vẻ mặt tức giận trừng mắt nhìn Sa Hạ. “Bọn họ quậy phá trong quán bar, chị tức giận với em cái gì?”
“Bình Tỉnh Đào, đừng có nói như kiểu không liên quan gì tới em.” Sa Hạ khoanh tay, lúc nói chuyện tức đến nỗi muốn nhằm ngay ót Tỉnh Đào nện vài cái, nhưng nàng ngừng xúc động, nén giận không phát hỏa.
“Sao? Chị còn muốn đánh em?” Tỉnh Đào dẩu môi, cứ như cố ý châm dầu vô lửa trước sự tức giận của Sa Hạ. “Em biết, chị ở công ty quen với kiểu nói một không hai, nhưng em không phải nhân viên của chị, đừng có lên mặt dạy dỗ em, bọn họ sợ chị, em còn không có sợ đâu.”
Sa Hạ nghe vậy, ngược lại không vội nói chuyện, nàng chính là đứng đó yên lặng nhìn Tỉnh Đào, nhìn cho đến khi Tỉnh Đào cảm thấy mất tự nhiên.
Vuốt mặt mình, Tỉnh Đào không được tự nhiên nói: “Làm gì chị nhìn em như vậy!”
“Chị biết em nghĩ gì.” Sa Hạ nói xong, kiêu ngạo cười rộ lên, “Thế nhưng nói thật, nếu chị là em, chị sẽ không dùng thủ đoạn ngây thơ như vậy đi hấp dẫn ánh mắt Trịnh Nghiên.”
Tỉnh Đào sắc mặt trầm xuống, tựa hồ như bị nói trúng tâm sự rồi, nàng cúi đầu trầm mặc trong chốc lát, sau đó mất hứng xoay mặt qua một bên. “Xì, nói cứ như chị hiểu em lắm.”
“Đương nhiên chị hiểu rõ em. Chị còn biết, chị cùng Trịnh Nghiên ra ngoài, em rất không vui đúng không?” Sắc mặt Tỉnh Đào càng không hờn giận, Sa Hạ càng khẳng định mình đoán đúng, nàng cười đến càng thêm chắc chắn. “Nhưng quan hệ giữa chị và Trịnh Nghiên, cũng sẽ không vì sự quấy rối của em mà thay đổi. Bọn chị, đời này cũng sẽ không vì người ngoài mà trở mặt.”
Sa Hạ cố ý nhấn mạnh ở hai chữ ‘người ngoài’, nàng vừa nói vừa quan sát vẻ mặt Tỉnh Đào, đột nhiên cảm thấy đùa với nàng như vậy, thật sự thú vị vô cùng.
“Ai nói sẽ không?” Tỉnh Đào ngẩng đầu, nhìn thẳng Sa Hạ, đột nhiên vì nhắc đến Trịnh Nghiên mà nhịn không được muốn tranh cãi. “Trịnh Nghiên tuyệt đối sẽ không làm chuyện em không thích.”
“Bình Tỉnh Đào, chị không giống những tình nhân trước kia của Trịnh Nghiên.” Sa Hạ tuyệt không nôn nóng, nàng lùi lại vài bước dựa lên vách tường phía sau, mỉm cười, bộ dáng giả dối y chang hồ ly tinh. “Đừng xem chị giống như bọn họ.”
Lời nói thật tự tin, phỏng chừng khắp thiên hạ chỉ có một mình Thấu Kì Sa Hạ mới nói được vậy. Tỉnh Đào căm tức nhìn bộ dáng không ai địch nổi của Sa Hạ, nhưng không có cách phản bác nàng.
Nàng đương nhiên biết quan hệ giữa Sa Hạ cùng Trịnh Nghiên không giống kiểu quan hệ đó, không chỉ không giống, thậm chí còn vượt qua tình chị em giữa nàng và Sa Hạ. Nhiều năm nay, chỉ cần nàng không thích người nào hoặc chuyện gì, nhất định nàng sẽ dùng hết cách để loại bỏ ra khỏi người Du Trịnh Nghiên. Nhưng duy chỉ có Thấu Kì Sa Hạ, mặc kệ Tỉnh Đào làm nũng đủ trò, mà tình cảm giữa Sa Hạ và Trịnh Nghiên vẫn tốt đẹp như vậy.