[Cover – Satzu/Minayeon] Quan Hệ Thân Mật – Chương 56: Cô ấy không đáng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cover – Satzu/Minayeon] Quan Hệ Thân Mật - Chương 56: Cô ấy không đáng

Tử Du rời đi, cuộc sống mỗi ngày của Sa Hạ vẫn đúng quy luật như trước, chỉ là bên cạnh lại thiếu một người, nên tất cả thoạt nhìn đều khác với bình thường.

Giờ tan tầm, Sa Hạ nhận được điện thoại Trịnh Nghiên, nghe nàng rủ mình đi dạo phố ăn cơm, nàng nghĩ, vui mừng khi có người cùng nàng gϊếŧ thời gian rảnh sau khi tan tầm, nên rất sảng khoái nhận lời liền.

Hẹn nhau đi vào mấy shop hai người thường đi, nhân viên bán hàng vừa nhìn thấy hai người liền lập tức chạy ra đón, nhiệt tình dẫn hai người đi xem thời trang thu đông mới.

Sa Hạ lựa quần áo, nàng lấy một bộ trên giá xuống ngắm nghía đủ thứ, đột nhiên nhớ đến gì đó, quay đầu hỏi Trịnh Nghiên: “Đúng rồi, mấy túi quần áo lần trước mình để trên xe bồ đâu?”

“À.” Trịnh Nghiên cúi đầu rũ cái áy xuống, nghe Sa Hạ hỏi, cũng không ngẩng đầu lên, nói: “Tặng rồi.”

“Tặng rồi?” Sa Hạ nhíu mày, ánh mắt thiếu chút nữa soi thủng hai lỗ trên người Trịnh Nghiên.

Đáng tiếc Trịnh Nghiên tuyệt không để ý, chậm rãi nói: “Mình thấy quần áo đó cũng đâu phải phong cách của bồ, về sau không thấy bồ nhắc tới, nên mình đã giúp bồ xử lý nó.”

“Bồ muốn thuận nước đẩy thuyền mình không ngại, vậy hóa đơn đó không phải bồ cũng nên thay mình ký?”

Lấy ra một bộ quần áo, Trịnh Nghiên đi đến ướm thử trước gương, nghe Sa Hạ nói, nàng khẽ ‘hừ’ một tiếng: “Nghe xem, lời này thật vô lương tâm, lúc bồ thương tâm mất mát mình hết sức tận tâm ở bên cạnh bồ, giờ bồ ôm được mỹ nhân về, bắt đầu tính toán với mình sao?”

Trịnh Nghiên nói vậy, ngược lại là Sa Hạ không đúng. Vốn chỉ là vô tâm hỏi, nếu Trịnh Nghiên đã tặng người ta, Sa Hạ cũng không truy cứu nữa.

“Nói đi, hôm nay sao bồ rảnh rỗi hẹn mình?” Sa Hạ không chọn được món nào mình thích, nên nàng đơn giản ngồi xuống sô pha, ‘chậc chậc’ đánh giá, nói: “Tỉnh Đào vậy mà không quấn lấy bồ, thật sự kì quái.”

Sa Hạ ngữ khí là chế nhạo, nàng nói xong, thấy Trịnh Nghiên từ phòng thử đồ đi ra, biểu tình trên mặt thật bình tĩnh, nhìn không ra có gì thay đổi.

“Bồ cũng không phải không biết em ấy.” Trịnh Nghiên đi đến quầy thanh toán, đưa lưng về phía Sa Hạ, ném cho nàng một bóng dáng thon thả. “Em ấy, mỗi ngày cứ ở bên mình làm sao cũng không đi, còn không chìu hư em ấy sao.”

Sa Hạ trầm mặc, nàng chống cằm quan sát Trịnh Nghiên từ phía sau, tựa hồ chỉ là từ bóng dáng cũng có thể đoán được lòng nàng, Sa Hạ thở dài, đi tới, đứng bên người Trịnh Nghiên, “Lúc trước mình đã nói với bồ rồi, em ấy ở nước ngoài có ông ngoại che chở, trong nước thì có ba mẹ mình nuông chìu, tính tình sắp vô pháp vô thiên rồi. Em ấy căn bản không hiểu thế nào là yêu, cũng không biết quý trọng, bồ nói xem có đáng hay không.”

Nhiều năm nay, Trịnh Nghiên đâu phải không có lựa chọn, cũng đâu phải chưa từng có người khác, nhưng mặc kệ có bao nhiêu người, cuối cùng đến khi Bình Tỉnh Đào trở về thì những người đó đều không bệnh mà biến mất. Cho dù Tỉnh Đào cũng quậy phá tới cỡ nào, nhưng vai trò đặc biệt của nàng mà cuối cùng kẻ đứng bên người Du Trịnh Nghiên không còn một ai ở lại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.