Chu Tử Du, bắt đầu từ bây giờ, ngoan ngoãn học làm thụ đi.
Tử Du nhướng mày, khóe miệng hàm chứa nụ cười, cô không nói lời nào, chỉ dùng đôi mắt sắc màu hổ phách nhìn chằm chằm Sa Hạ, một hồi lâu sau mới ‘phì’ một tiếng cười khẽ, nói: “Ý của em là?”
Sa Hạ nghe vậy, mất hứng ‘hừ hừ’, liền cúi người cắn mút môi Tử Du, hung tợn nói: “Đừng có giả bộ không hiểu, tôi biết là cô hiểu.”
“Ồ.” Tử Du như trước cười cười, cô khẽ lên tiếng, nhìn Sa Hạ gần trong gang tấc, đưa tay phất phất mái tóc đang rũ trên trán Sa Hạ, chậm rãi nói: “Nếu em thích công, thật ra tôi không ngại.”
Tử Du nói xong, trong ánh mắt hiện rõ ý cười, tay cô theo trán Sa Hạ lướt xuống dưới, trêu chọc làm Sa Hạ trong lòng ngứa ngáy khó chịu. “Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là em phải làm tôi vui vẻ. Bằng không…” Bằng không vẫn chỉ có ngoan ngoãn bị đặt dưới thân mà thôi.
Lời nói sau đó bị nụ cười của Tử Du giữ lại trong miệng, cô nâng mắt nhìn Sa Hạ, cái liếc mắt này ngụ ý rất sâu xa, không rõ là đang cổ vũ hay đang khiêu khích.
Trong lời nói của Tử Du tạo một cảm giác không thành công thì sẽ thành nhân (tức là không thành công thì chỉ có thể hy sinh), nhưng Sa Hạ tuyệt không để ý, trong đầu nàng bây giờ hiện ra vô số hình ảnh Tử Du nằm trên giường bị nàng khi dễ, lịch sử bị khuất nhục nhiều lắm, thế nhưng nàng không biết trước tiên nên dùng chiêu nào để báo thù Tử Du.
Mặc kệ. Sa Hạ lắc lắc đầu, dù sao đêm nay nàng phải khiến cho Tử Du xương sống, thắt lưng, lưng đau không xuống giường được thì mới giải được mối hận trong lòng nàng. Nghĩ vậy, vẻ mặt Sa Hạ lộ ra nụ cười xấu xa, nàng cúi xuống hôn Tử Du, tay giống như con rắn bò vào giữa hai chân Tử Du.
“Cô ướt rồi…” Sa Hạ trượt lên bắp đùi ẩm ướt của Tử Du, cười đến giống như con mèo trộm thịt thành công.
Tử Du cũng rất thẳng thắn: “Tôi không ướt thì em sẽ vui sao?”
“……” Sa Hạ nghẹn ngào, im lặng nhìn Tử Du vài giây, mới phát hiện tâm trạng này của nàng, căn bản Tử Du không hiểu được. Nghĩ, nàng cũng không nói điều gì đó thú vị, trực tiếp đi vào cơ thể ấm nóng của Tử Du.
Sau một phen rối rắm, Sa Hạ thở còn lợi hại hơn Tử Du, nàng từ từ nhắm hai mắt, tay mỏi chịu không nổi. Cứ mỗi lần ngay từ đầu Sa Hạ thề son sắt là phải khiến Tử Du không đứng dậy được, thì cuối cùng kiên trì không nổi kêu dừng lại cũng vẫn là nàng, đây thật sự là khảo nghiệm thể lực thân thể con người mà.
Nhẹ không được, nặng không được, sâu không được, cạn cũng không được, thật cẩn thận thử thăm dò đi vào, sợ đối phương không hài lòng, được rồi, cuối cùng Tử Du vui vẻ thì nàng cũng mệt chết luôn.
“Sa Hạ.” Buồn ngủ ngày càng nhiều, Sa Hạ ở trên người Tử Du muốn ngủ, lại nghe Tử Du thanh âm nhẹ nhàng nhợt nhạt vang lên. Nàng mở mắt ra, lười biếng lên tiếng, sau đó nghe Tử Du nói: “Tôi muốn xin nghỉ khoảng mười ngày.”
Sa Hạ ngẩn người, nàng mở mắt ra, mệt mỏi trong nhất thời vơi đi hơn nửa, ngẩng đầu dậy hỏi: “Có việc?”
“Em quên rồi?” Tử Du cười nhắc nhở.