Chu Tử Du nói: Thấu Kì Sa Hạ, giây phút này, tôi đã đợi em năm năm, tôi yêu em.
Sa Hạ nghĩ, đời này nàng cũng sẽ không quên đêm đó, cả hai điên cuồng ôm nhau, giữ lấy nhau, Tử Du chân tình thiết ý nói tất cả, nàng vì Tử Du mà chảy hết nước mắt, tất cả tất cả, nàng đều muốn khắc sâu trong lòng.
Một đêm cuồng hoan, lúc Sa Hạ mở mắt ra, đã là sáng hôm sau.
Nàng trở người, phát hiện bên giường trống trơn, sớm đã không còn thấy bóng dáng Tử Du. Nằm thẳng người lại, Sa Hạ nghe tiếng động ngoài phòng khách truyền đến, cẩn thận nghiêng tai nghe ngóng một chút, phát hiện âm thanh truyền đến từ phòng bếp.
Hiểu rõ cười cười, Sa Hạ ung dung nằm trên giường không chịu dậy, cho đến khi đoán chừng Tử Du đã chuẩn bị xong bữa sáng, nàng mới lười biếng ngồi dậy, xuống giường rửa mặt chải đầu.
Rửa mặt chải đầu xong, Sa Hạ từ xa đã nghe thấy hương thơm của bữa sáng.
Từ từ chậm rãi đi vào phòng bếp, Sa Hạ từ sau ôm lấy vòng eo thon thả của Tử Du, hai tay không an phận dọc theo thắt lưng chui lên trên, đùa nghịch nút áo Tử Du.
“Dậy rồi?” Giọng Tử Du nhẹ nhàng mang theo ý cười, cô nói xong, giật giật thân mình, muốn thoát khỏi Sa Hạ giống như bạch tuộc quấn lấy mình. “Ra ngoài chờ một lát, bữa sáng chuẩn bị xong sẽ gọi em.”
Sa Hạ nhẹ tay nắm lấy ngực mềm mại của Tử Du, cằm tì lên đầu vai Tử Du, nhẹ nhàng cọ cọ. Nghe Tử Du thúc giục, nàng cười ‘ha ha’, nheo nheo mắt: “So với ăn bữa sáng, tôi càng muốn ăn cô…”
“……” Tử Du không nói gì, chỉ là xoay người lại nhìn Sa Hạ, nhướng mày cười: “Xem ra tối qua không có ép buộc em hết sức, sáng nay tinh thần vẫn còn tốt?”
Sa Hạ cùng Tử Du ngoài miệng không nói được câu nào hay, nàng hiểu sâu sắc biệt tài chế nhạo người khác của Tử Du, nên nàng chỉ cười hết sức quyến rũ, sáp lại gần hôn lên môi Tử Du, đem tức giận trong bụng rơi xuống nụ hôn này.
Sa Hạ đột nhiên áp sát tới làm Tử Du không thể không lui về sau nửa bước, cô đưa tay chống lên bàn phía sau, đối với chiêu thức trả thù của Sa Hạ chỉ sâu sắc tỏ ra bất đắc dĩ, tùy ý Sa Hạ đòi hỏi. Chảo dầu phía sau sôi lên bắn ra ngoài, Tử Du đưa tay tắt lửa, ôm lấy vòng eo Sa Hạ, như trước hôn nồng nhiệt đến khó dứt ra.
“Hôm nay có phải đi làm không?” Vừa hôn xong, Tử Du cúi đầu nhìn cái cổ trắng nõn của Sa Hạ, khóe miệng cong lên ý cười dị thường xấu xa.
“Không đi.” Sa Hạ đương nhiên biết Tử Du đang nhìn cái gì, nàng đưa tay che lại dấu ấn hồng hồng trên cổ, xoay người ra khỏi phòng bếp. “Cô muốn tôi dọa hết đám người trong công ty sao?”
Sa Hạ vừa đặt mông ngồi lên ghế trước bàn ăn, Tử Du cũng đã bưng đồ ăn ra, đứng bên người Sa Hạ, thay nàng đặt bữa sáng xuống, nghiêng đầu xấu xa nhìn một cái, cuối cùng còn phê bình nàng: “Thật là lý do tốt để trốn việc.”
“Tôi nghỉ không cần lý do.” Tức giận trừng mắt liếc Tử Du, Sa Hạ đoạt lấy dao nĩa trong tay cô, nói xong, liền cúi đầu ăn sáng.