Nhận được tin nhắn của Tử Du làm nguyên đêm Sa Hạ ngủ không ngon giấc. Đến khi nàng thức dậy, lần lựa từ trên giường ngồi dậy thì cũng đã sắp giữa trưa.
Sa Hạ lười biếng xoa tóc, lê bước vào phòng tắm, đứng trước bồn rửa mặt, nàng ngẩng đầu, trông thấy bộ dáng tiều tụy của mình.
Sống hai mươi sáu năm, Thấu Kì Sa Hạ chưa từng tiều tụy đến thế, càng nhìn mình trong gương, nàng càng cảm thấy xa lạ. Vòi nước chảy vào ly tràn cả ra ngoài, đổ lên tay Sa Hạ, nàng nhịn không được cầm cái ly hất toàn bộ nước lên gương, như muốn kêu tỉnh con người không tiền đồ đó.
Tối qua Tử Du chỉ nhắn tin nói muốn nói chuyện rõ ràng với nàng, vậy mà lại khiến nàng khẩn trương đến nổi cả đêm không an giấc. Nếu một ngày nào đó Tử Du bỏ đi, vậy bản thân mình sẽ ra sao?
Hất nước tát lên mặt, trong lòng nàng càng thêm cô đơn đau đớn. Nàng chưa từng nghĩ rằng trong cuộc sống của nàng, thế nhưng chỉ vì một Chu Tử Du mà lại bỗng chốc bị khuấy động đến mức long trời lở đất không thể yên bình.
Tắm xong, Sa Hạ dày công trang điểm, đến khi xác định đã che giấu được vẻ mặt tiều tụy của mình, nàng mới hài lòng ra cửa.
Lúc này chắc Tử Du cũng sắp nghỉ trưa, Sa Hạ nghĩ vậy, quyết định tự lên công ty một chuyến.
Trở lại công ty, Sa Hạ lại mắc bệnh nghề nghiệp, đầu tiên nàng lên văn phòng, hỏi Tiểu Mạn chuyện lớn nhỏ trong công ty mấy bữa nay, xác định không có gì bất ổn, nàng mới đi đến tầng làm việc của Tử Du.
Bước ra từ thang máy, tim Sa Hạ đập nhanh hơn, nàng suy nghĩ cả đêm, chuẩn bị cả ngàn lời dạo đầu, nhưng đến khi sắp gặp mặt Tử Du thì một câu cũng không nhớ nổi.
“Thấu tổng?” Vừa lúc Đa Đa đi ra cửa gặp Sa Hạ, nàng liền dừng bước, kêu: “Chị tìm giám đốc Chu sao?”
“Ừ.” Sa Hạ lướt qua Đa Đa nhìn đến văn phòng Tử Du, gật đầu đáp.
“Giám đốc Chu giữa trưa đã rời công ty, chị ấy không nói với chị sao?” Đa Đa kinh ngạc hỏi.
Sa Hạ lúc này mới thu hồi tầm mắt, nhìn Đa Đa, hỏi: “Cô ấy đi đâu?”
“Nghe nói Tổng giám đốc tập đoàn Danh thị tìm giám đốc Chu.” Đa Đa nói xong, cúi đầu nhìn đồng hồ, “Sắp đến giờ nghỉ, em nghĩ chắc giám đốc Chu không trở lại đâu.”
Danh Tỉnh Nam?
Sa Hạ nhẩm ba chữ này, nháy mắt liền hiểu. Lòng nàng thoáng chốc rối loạn, nghẹn ứ trong lòng, đè nén đến khó chịu.
Chu Tử Du, đây là đáp án của cô sao?
Rời công ty, Sa Hạ đi ra đầu đường hòa vào dòng người, nàng cảm thấy ngực như thiêu đốt, lửa ngày càng mạnh, gần như muốn đốt trụi lý trí của nàng. Nàng lấy điện thoại ra, nhấn dãy số quen thuộc rồi lại xóa bỏ, lại nhấn, rồi lại xóa, lặp đi lặp lại nhiều lần, rốt cuộc vẫn không gọi.
Lúc Trịnh Nghiên tan tầm chạy tới trung tâm thương mại, Sa Hạ đang ở trong shop thời trang càn quét quần áo, nàng cúi đầu, dưới chân Sa Hạ đã xếp bảy tám túi to có nhỏ có.