Nhiều lúc, Sa Hạ thường có ảo giác.
Nàng cảm thấy Tử Du nhất định biết rõ lòng nàng, chỉ là không muốn vạch trần ra thôi, cứ vậy mà tùy ý đùa giỡn, nhìn bản thân mình vì cô ấy điên cuồng mê muội, hoàn toàn không có ý định cứu giúp.
Chu Tử Du thế này, bình tĩnh đạm mạc đến mức gần như tàn nhẫn.
Mà cô ấy rõ ràng hiểu rõ tâm tư của nàng, lại cố tình chất vấn nàng, rốt cuộc hai người là kiểu quan hệ gì.
Trời biết nàng có bao nhiêu chán ghét Chu Tử Du như thế này.
Nghĩ, Sa Hạ cắn cắn môi dưới, nàng đi đến gần Tử Du, tâm tình lo lắng làm giọng điệu nàng cũng trở nên ác liệt: “Chúng ta là quan hệ gì, cô thật không biết sao?”
Tử Du trong mắt tịch đạm sâu không thấy đáy, cô yên lặng nhìn đảo qua khuôn mặt Sa Hạ, khóe miệng khẽ hiện lên độ cong, thoạt nhìn như là cười mà cũng như đang châm chọc: “Tôi không biết.”
Sa Hạ thật đau lòng nhưng bởi vì một câu này mà nổi giận, nàng lùi lại vài bước, theo niệm đi xuống, cúi đầu nhìn Tử Du ở đầu giường, trong lòng đau đớn không thôi, lại không hiểu đến tột cùng là vì sao.
“Thật không? Tôi sé nói cho cô biết.” Sa Hạ trong lòng tràn đầy hận ý khó có thể nói rõ, nàng hận bộ dáng lãnh đạm hờ hững này của Tử Du, nàng hận Tử Du hiểu rõ lòng nàng nhưng không muốn nàng dễ chịu, nàng hận. Giờ phút này nàng có bao nhiêu hận Chu Tử Du, thì hận bản thân mình càng nhiều hơn bấy nhiêu. “Chúng ta chẳng qua chỉ là quan hệ theo nhu cầu, ai cũng có thể rời đi.”
Sa Hạ cảm giác được hai mắt của mình đau đớn đến nổi bốc hỏa, nàng hơi ngẩng đầu lên, cổ họng đau cứ như mắc xương cá. Nàng hít sâu một hơi, nói xong liền quay đầu đi không hề nhìn Tử Du, nàng rất sợ vào giờ phút này, nhìn vẻ mặt Tử Du sẽ thấy gì đó càng làm cho nàng thêm thương tâm khổ sở.
Nói đùa sao, nàng là Thấu Kì Sa Hạ, không sợ trời không sợ đất kiêu ngạo tự phụ Thấu Kì Sa Hạ, làm sao có thể khóc được? Nàng cũng không thể khóc, không thể khóc trước mặt Chu Tử Du.
Khóc chính là nhận thua, nàng tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp trước mặt Tử Du. Nàng không thể để cho Tử Du chế giễu, nhìn nàng vì câu nói vô cùng đơn giản đó mà khổ sở muốn khóc, nhìn nàng thì ra lại là người yếu đuối như vậy.
Sa Hạ rốt cuộc cũng chống đỡ không được, vẻ mặt luôn tự ngụy trang đã sắp không thể che giấu được nữa, nàng đứng nơi đó, kiêu ngạo đều tan rã chỉ trong nháy mắt. Tử Du nhịn trong lòng, bất giác vươn tay đến, đáng tiếc tay chỉ vừa chạm đến mu bàn tay Sa Hạ, nàng liền giống như điện giật mà giựt tay ra khỏi tay Tử Du.
“Phải chăng tôi không nên đối tốt với cô? Để cô đắc ý đến nghĩ có thể tùy ý chọc ghẹo tôi?” Sa Hạ vì câu nói này mà toàn thân đau đớn, giống như bị một đao cắt đứt tâm, đau không thể cản.
Tử Du thùy mắt, vốn muốn chạm vào tay Sa Hạ lại bị nàng hung hăng bỏ ra, lòng bàn tay còn hơi lưu lại cảm giác đau đau. Qua một hồi lâu sau, Tử Du mới ngẩng đầu nhìn Sa Hạ, lời nàng nói vẫn còn văng vẳng bên tai Tử Du, khiến đầu cô cảm thấy ong ong. Nhẹ nhàng cong khóe miệng, Tử Du cười lạnh lùng, nói: “Tôi hoàn toàn đồng ý với quan điểm của cô.”