Sinh nhật Phương Minh Chấp năm nay vừa khéo trước tết Trung Thu một ngày, theo thường lệ, Phương gia sẽ tổ chức tiệc lớn. Tiệc sinh nhật Phương Minh Chấp năm trước có thể so sánh như liên hoan phim cộng với tuần lễ thời trang, cổng lớn Phương gia đỗ đủ các loại xe cộ đắt tiền, còn đủ các nhân vật nổi tiếng tụ tập.
Vậy mà tháng 8 năm nay, toàn Bắc Kinh lại lưu truyền một tin mới, nghe nói Phương thiếu nói là vị kia nhà y không khoẻ, cũng không chịu được ồn ào nên sinh nhật năm nay chỉ mời bạn bè thân thiết tụ họp một chút, địa điểm cũng bí mật.
Người dân nghe được tin này cũng không khỏi bàn tán sôi nổi. Sáng sớm tinh mơ, đầu đường cuối ngõ từ tiệm cơm nhỏ đã bắt đầu vây lại bàn tán.
\”Phương Minh Chấp sao tự nhiên lại thay đổi thế? Năm nào Phương thị không dùng sinh nhật cậu ta để đem toàn bộ giới giàu có về dưới trướng, nào là ngọc tiên viên, kim cương hột xoàn trăm triệu, … lễ vật đều không phải rơi vào túi Phương gia hay sao? Mọi người vẫn thường nói, sinh nhật Phương Minh Chấp một lần phải rơi vào từng này con số.\” Vừa nói lão nhân gia vừa lấy ngón trỏ chạm vào ngón cái, khoa chân múa tay, sau đó lại nhai đậu phộng tiếp tục: \”Lại nói Phương Minh Chấp kiếm được bao nhiêu?\”
Mọi người vậy quanh hăng hái, mỗi người một câu phụ hoạ: \”Bao nhiêu?\”
Lão nhân gia lắc đầu: \”Ai mà biết được chứ? Mỗi năm một tăng lên, mấy vạn lần, mấy trăm vạn lần đều không ngừng!\” Lại nghe thấy có người không tin, nhanh chóng tiếp lời: \”Bất quá, tôi còn biết một chuyện khác nữa.\” Vừa ăn đậu phộng vừa úp úp mở mở.
Nhóm người nghe lại muốn tâng bốc, ha ha cười hỏi: \”Ông lại biết cái gì nữa?\”
Lão nhân gia lải nhải nói: \”Tiệc sinh nhật Phương Minh Chấp, có bán vé. Người có vé tuy nói rằng có thể vào được bên trong nhưng lại không chắc có thể thấy được Phương Minh Chấp, nhưng người nào có thể biết được cậu ta ăn sinh nhật ở đâu, lại có thể từ xa thấy được vợ chồng bọn họ, nghe nói vé kiểu đấy, mọi người tranh đoạt muốn điên rồi.\”
Một người trẻ tuổi nghe chuyện rõ ràng cảm thấy thú vị, khắn quảng cổ che nửa mặt, chỉ lộ hai mắt to tròn trong trẻo, hứng thú bừng bừng hỏi: \”Bao nhiêu tiền, bao nhiêu tiền?\”
Lão nhân gia nói nghe vẻ có lý: \”Tính xác suất, Bắc Kinh tổng cộng có bao nhiêu địa điểm. Xác suất ít thì một nghìn, nhiều thì một hai vạn.\”
Người trẻ tuổi có vẻ thất vọng: \”À.\”
Lão nhân gia lúc này mới chú ý đến hắn, cười ha hả nói: \”Cậu, một người đàn ông, còn mang bầu, đừng đi xem náo nhiệt, người đi chơi toàn là mấy cô gái trẻ mười mấy tuổi, hiện tại còn gọi là….\”
Ông còn chưa nói xong, một người đàn ông cao lớn mang khẩu trang vén rèm của bước vào tiệm cơm nhỏ, người nọ mặc âu phục đen cùng áo khoác mỏng, thoạt nhìn trời có sập xuống cũng không liên quan đến mình. Chẳng qua trong tay y còn cầm hai cái bánh rán, cháo quẩy, tăng thêm một tầng không khí trên người.
Người đàn ông đi vào liền trực tiếp tới bên bàn lão nhân gia, đem bánh giò cháo quây đưa cho người trẻ tuổi vừa nói chuyện, giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng: \”Không cho rau thơm, không ớt cay, còn bỏ thêm cho em ít bắp.\”