\”Hoá ra cậu cũng ở đây à?\” Tôn Vĩ nhanh nhẹn sải bước đi tới, vừa đối mặt với Giản Xuân Triều vừa đánh giá vết máu trên người hắn, sau đó nhanh chóng chuyển qua Từ Thành: \”Minh Chấp có chuyện gì nói với tôi sao?\”
Từ Thành dường như rất quen thuộc với Tôn Vĩ, lúc này ông mới hiện ra chút nôn nóng, trực tiếp đi vào vấn đề: \”Phương thiếu sao rồi? Vừa rồi tôi thấy có người đi ra, là chạy tới báo cho cậu sao?\”
Tôn Vĩ sửng sốt: \”Không có, tôi cũng mới vừa hoàn thành xong ca phẫu thuật.\” Tôn Vĩ không thèm nhìn Giản Xuân Triều một cái, chỉ nói với Từ Thành: \”Hừ, tiểu tử kia mạng lớn lắm, sao có thể một dao chọc chết? Ông đi theo cậu ta trải qua nhiều chuyện như vậy, còn thiếu một nhát dao này sao?\”
Giản Xuân Triều nghe không rõ, Phương Minh Chấp gặp những chuyện gì, hắn chưa bao giờ biết.
Từ Thành có chút ảm đạm: \”Gần đây, Phương thiếu không tốt lắm.\”
Tôn Vĩ cười, lời nói dường như mang theo ý tứ: \”Cậu ta có thể tốt được sao? Cậu ta tự phá cái lồng sắt đóng kín đã lâu của chính mình ra như vậy, moi tìm đào phổi ra đối tốt với người khác. Nhưng mà ai cần cậu ta moi tim phổi chứ? Cửa sổ cũng ngại lọt gió. Nghe ông nói thế, tôi cảm thấy cậu ta bây giờ khả năng thật sự không chịu nổi. Nhưng cha mẹ cậu ta kia, cậu ta vừa chết có lẽ liền nhận nuôi luôn một người thừa kế mới. Chết thì chết đi, tôi cảm thấy cậu ta tồn tại cũng không có ý nghĩa gì lắm.\”
Tôn Vĩ nói một chữ \”Chết\”, giống như dao nhọn cắm vào lòng Giản Xuân Triều. Hắn không biết chuyện gì khác, nhưng hắn không muốn Phương Minh Chấp chết.
Giản Vân Đào cảm giác được Giản Xuân Triều dựa vào người hắn, cũng không khách khí, nói với Tôn Vĩ: \”Cậu rốt cuộc muốn nói cái gì? Phương Minh Chấp bị thương cũng không phải do Giản Xuân Triều, chúng tôi cũng không trốn tránh trách nhiệm. Cậu ở trong tối ngoài sáng nói móc ai?\”
Tôn Vĩ rốt cuộc cũng nhìn Giản Xuân Triều: \”Anh trai cậu nghe không hiểu, cậu có thể hiểu không?\” Không đợi Giản Xuân Triều trả lời, lại nói tiếp: \”Đời này Phương Minh Chấp không sợ trời không sợ đất, nhìn giống như người sống nhưng tồn tại lại không giống người sống. Khó lắm tôi mới cảm thấy trên người cậu ta có mùi người, vậy mà sau một đêm lại như đã chết. Cậu biết vì sao không? Bởi vì cậu.\”
Giản Xuân Triều im lặng, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt.
Giản Vân Đào nghe không lọt, sắc mặt vững vàng: \”Bác sĩ Tôn, cậu là bác sĩ tốt, tôi rất kính trọng cậu. Nhưng Giản Xuân Triều là em trai tôi, tôi không thể nhìn người khác vô duyên vô cớ mắng nó. Tôi nghe cậu nói, có vẻ cậu với Phương Minh Chấp rất thân thiết, chuyện của cậu ta cậu biết không ít. Giản Xuân Triều không thích nói bậy sau lưng người khác, chuyện tình cảm của Giản Xuân Triều với Phương Minh Chấp, cậu biết nhiều hơn tôi. Nhưng Giản Xuân Triều cũng đã chuẩn bị ly hôn, sẽ không liên quan đến Phương Minh Chấp nữa. Cậu đừng lấy chuyện của Phương Minh Chấp ra đổ lên đầu Giản Xuân Triều.\”
Nét trào phúng trên người Tôn Vĩ phai nhạt, người này thật sự tức giận: \”Nói bậy? Phương Minh Chấp cũng không thích nói bậy. Nhưng bao nhiêu lần rồi, cậu ta giống như cái hồ lô máu được người ta đưa tới nơi này, đều dặn dò lại một câu: Không chết được, đừng nói cho ai biết. Tôi hỏi cậu một chút,\” Tôn Vĩ chuyển hướng qua Giản Xuân Triều: \”Chắc cậu còn nhớ lúc hai người mới kết hôn chứ? Có phải cậu ta không về gần ba tháng? Điện thoại cũng lười gọi cho cậu một cuộc phải không? Tôi nói cho cậu biết vì sao, khi đó cậu ta bị người khác đánh, một tháng đầu còn không nhớ mình là ai.